Trẻ Chết... và lỗ hổng quyền Trẻ Em

12/14/2019 9:10:21 PM
Bài Chia sẻ An Táng một Bạn Nhỏ chết vì tắc Trách của Người Lớn:

TRẺ EM KHÔNG CÒN...

VÀ LỖ HỔNG TRÁCH NHIỆM VỀ QUYỀN TRẺ EM.

 

Cháu bé An-tôn mới ba tuổi chết bất ngờ… do phần tắc trách của người lớn liên quan đến ngành y tế[1].

 

Thú thực khi nghe tin cái chết đầy oan uổng của cháu chỉ vì sự bất cẩn, thiếu trách nhiệm của người lớn tôi rất bực mình, giận dữ, nhất là khi đến làm phép Xác cháu, nhìn gương mặt đẹp nhứ thiên thần đầy vô tư, vô tội... tôi càng đau xót.

 

Đặt vào tâm trạng của gia đình, cụ thể của cha mẹ và với tâm trạng oan khiêng đau xót ấy… có lẽ, theo lẽ bình thường ta chỉ muốn sòng phẳng, kiểu mắt đền mắt răng đền răng, dẫu việc cháu mất chẳng ai muốn.

 

Song khi cầu nguyện, bình tĩnh tôi lại có suy nghĩ khác…

 

Và điều này tôi có nói với gia đình. Rằng Gia đình có quyền đòi công lý, công bằng cho cái chết tắc trách, song Công lý phải đặt trong Bác ái và ngược lại Bác ái phải đặt trong Công lý.

 

Kiện đòi lẽ công bằng khi tâm hồn thật sự có bình an, thực tâm muốn người ta tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, bớt bất trách để xẩy ra những cái chết oan khiêng. Còn nếu kiện như cách để trả thù, xả hận hay vì đòi tiền… thì không không nên.

 

Bác ái không làm tổn hại Công lý, dẫu Bác ái vượt trên lẽ công bằng, làm cho Công lý minh sáng, tươi trẻ và dễ thẩm thấu vào Tâm lòng hơn- ‘tâm phục khẩu phục’ hơn.

 

Nhìn vào Lòng Thương xót của Chúa, nếu Ngài xử theo lẽ công bằng thì có ai đứng vững được không, liệu có ai được Cứu độ ?!

 

Lòng thương xót của Chúa vượt trên sự bội phản của con người. Và cái chết của Đức Giêsu- Con Một Chí Ái của Thiên Chúa, đã lột tả Bác ái không làm tổn hại Công lý, nhưng vượt trên Công lý. Có như thế Tình yêu mới có sức cảm hỏa, mới đem ơn cứu độ…

 

Đôi khi đứng trước cái chết, nhất là cái chết trẻ, quá trẻ, lại là người mà cha mẹ- dòng tộc đặt nhiều hy vọng… làm nỗi đau qúa lớn, lại đột xuất dễ thường làm ta bất mãn, cật vấn Chúa...

 

Mặc dù ta biết, không điều gì xảy ra ngoài sự Quan phòng của Chúa, dẫu biết điều dữ xảy ra không do ý Chúa mà do tội lỗi con người lạm dụng tự do, do ma quỷ xúi dục... nhưng vẫn không nằm ngoài sự quan phòng đầy yêu thương của Chúa. Thiên Chúa có thể biến sự dữ thành phúc lành cho con người; biến kế hoạch của ma quỷ hòng làm hại con người thành phương dược cứu chữa con người … Nhiều lúc để nhận ra điều này khi bình tâm, và khi có đủ thời gian ta mới khám phá thánh ý tốt đẹp Thiên Chúa dành cho mình, biến họa thành phúc.

 

Một đôi vợ chồng trẻ ở Biên Hòa, mất đứa con ‘cầu tự’ khoản 7-8 tuổi gì đó… vì bất trắc của cơ quan giao thông (hố cống thoát nước không đặt thanh đan tránh rác… Mẹ chở bé, đúng vào vũng trũng, điểm nước xoáy, té xe Em văng xuống và lọt vào lỗ cống…)… Nỗi đau ngất trời, than trách nhà cầm quyền vô trách nhiệm, than Ông Trời… Bây giờ, sau độ thời gian 5-6 năm mới nhận thấy cuộc sống tốt hơn nhờ con được Chúa sớm gọi về. Sau khi Chúa lấy người con cưng, Chúa ban nhiều phúc lộc khác cho gia đình, kể cả thêm vài đứa con ‘cầu tự’…

 

Nhưng đấy là niềm hy vọng tương lai, còn trước mặt, khi nỗi mất mát còn đang trực diện thù không thể không đau khổ… Có lẽ, lúc này người thân, nhất là cha mẹ của cháu Anton phần nào cảm nếm nỗi đau, nỗi mất mát quá lớn của Mẹ góa thành Na-in mà trình thuật Tin Mừng vừa nghe.

 

Nói ‘phần nào’ bởi mỗi người mối cảnh. Bà góa thành Na-in chỉ có đứa con duy nhất, niềm hy vọng duy nhất, điểm tựa gia đình duy nhất… ấy mà đứa con duy nhất ấy, chết trẻ, rất trẻ, cũng độ tuổi thiếu nhi hay niên thiếu. Nỗi đau ngất trời ấy biểu lộ qua tiếng khóc than, biết đâu bà còn chết ngất bao lần …

 

 Chứng kiến trước cảnh đau thương ấy, Chúa Giêsu  có phản ứng gì?

 

Tin Mừng nói rõ, Chúa Giêsu xúc động mạnh mẽ đến độ chạnh lòng thương. Và Trái tim Chúa thúc đẩy Ngài cần làm gì cụ thể để làm vơi đi nỗi đau thương của người Mẹ góa. Người trấn an người Mẹ đang khốn khổ: ‘Bà đừng khóc nữa !’, sau đó Người làm phép lạ cho cậu bé sống lại và trao cho người Mẹ.

 

Như thế Lòng thương xót của Chúa luôn quan tâm, bao phủ cuộc đời ta, nhất là khi ta đau khổ, gian nan thử thách.

 

Tôi cũng có cảm tưởng, hôm nay Chúa Giêsu cũng nói- cũng cầm tay an ủi với thân nhân, nhất là cha mẹ của cháu Anton: Ông, bà đừng khóc nữa, đừng chán nản- tuyệt vọng nữa, Ta sẽ cho con ngươi sống lại.

 

Hẳn nhiên ta không xin Chúa cho cháu An-tôn  sống lại theo thể xác, vì có sống lại rồi cũng có lúc chết thôi. Ta cũng chẳng mong lại tiếp trực diện lần thứ hai nỗi đau tận cùng trong một người khi họ đến lúc ra đi. Điều chúng ta xin và tin chắc chắc, cho cháu An-tôn  sớm sống lại trên Nước Trời.  

 

Đức Kitô chết và Phục sinh, đã chiến thắng sự chết, Người mở ra cho chúng ta một kỷ nguyên mới, niềm hy vọng lớn hơn gấp bội cái mất mát do sự chết đem lại. Sự chết khởi đầu cho một sự sống mới, sự sống trường sinh trong Nước trời. Những ai tin vào Chúa Giêsu Kitô thì cũng sẽ được sống như Người. Do đó, nước mắt đau khổ của ta dù có ngất trời thế nào luôn chan chứa niềm hy vọng.

 

Tôi tin cháu Anton không trách người lớn gây ra nỗi mất mát đau thương, bởi cháu sớm về Quê Trời- nơi chỉ có Tình yêu thương viên mãn, không một ngợn vết hận thù, oán trách.

 

Cháu An-tôn quý mến

 

Gia đình Giáo xứ KL cùng cha mẹ, tang quyến Dâng Thánh lễ này ngoài việc chia sẻ nỗi mất mát với người ruột thịt còn sống, còn như một cách tạ lỗi của người lớn vì những bất cẩn do thiếu quan tâm tôn trọng Quyền Trẻ Em để gây ra những mất mát không đáng có cho Trẻ Em.

 

Ta biết, Trẻ Em là đối tượng rất được Chúa Giêsu yêu quý, thậm chí còn lấy Trẻ Em như tấm gương sống để người lớn noi theo nếu muốn vào Nước Trời. Và Người cũng rất giận dữ nếu người lớn làm gương xấu  gây cớ vấp phạm- làm tổn hại đến Trẻ Em… Loại người đó, Người nghiêm khắc: Cột cối đá vào cổ ném xuống biển.

 

Một gia đình mà cha mẹ thiếu yêu thương, thiếu trách nhiệm hay cãi vã, đánh nhau, chia tay nhau… Chứng tỏ chả chẳng tôn trọng quyền Trẻ Em rất cần được sống trong môi trường an toàn, trong sạch- thánh thiện- yêu thương… giúp phát triển nhân cách. Mà Trẻ Em ở đây chính là con cái của chính mình… Môi trường xấu như thế, ở góc độ nào đó ta đang giết hại Trẻ Em về mặt tinh thần, về tương lai tươi sáng của chúng, nguy hiểm cả mặt Linh hồn.

 

Cái chết của cháu An- tôn làm nhiều người giận dữ, trách móc cô y tá (tư) chích thuốc nhầm mà mình quên ‘đấm ngực’ chính mình là thủ phạm đã- đang chích thuốc độc cho các Em khi chính mình là nguyên cớ góp phần cho môi trường tội lỗi, gian tham, ích kỷ, thiếu trách nhiệm… Môi trường ở đây, tối giới hạn trong Gia đình.

 

Và nếu ta thực sự yêu quý Trẻ Em theo gương Chúa Giêsu, thực sự tôn trọng quyền Trẻ Em… thì ta phải có trách nhiệm xây dựng môi trường Gia đình mình đáng sống, thành mái ấm, đầy yêu thương…

 

Sự ra đi của cháu Anton lại là lời cảnh cáo, thức tỉnh trước lỗ hổng rất lớn về việc tôn trọng- yêu quý Trẻ Em. Xã hội đang cho thấy quyền Trẻ Em đang bị xâm phạm trên diện rộng, mức cảnh cáo SOS… Trẻ Em đang thiếu môi trường lành mạnh- ngay thật để sống… để tuổi thơ tươi đẹp của Trẻ Em được phát triển bình thường… Lẽ nào môi trường sống cuối cùng nơi quyền Trẻ Em được tôn trọng, có thể nói quan trọng và nền tảng nhất là môi trường Gia đình lại cũng bị chính cha mẹ mình đánh mất ?

 

Chúng ta hãy trao dâng cháu Anton cho Chúa, cũng như tất cả người thân yêu của ta lòng thương xót của Chúa.

 

Và khi về Trời ta hãy xin cháu Anton không chỉ cầu bầu cho gia đình cha mẹ, cho Giáo xứ, cho quê hương mà cầu nguyện cách riêng cho người lớn chúng ta biết trân trọng quyền Trẻ Em, nhất là trong ngành y tế- giáo dục đang bộc phát đầy bất trách…

 

Nếu người lớn thực sự yêu quý và tôn trọng Quyền Trẻ Em, chắc chắn sẽ tránh những bất cẩn, tắc trách mà hậu quả có thể đau khổ không đáng có.

 

Và trong niểm tin tưởng Chúa Giêsu rất yêu quý Trẻ Em, xin Chúa Giêsu đến và đưa Bạn nhỏ Anton về chung hưởng pần gia nghiệp với Người trên Thiên Quốc.

 

Lm.Đaminh Hương Quất

 

[1] x.Lại thêm Trẻ chết vì tắc trách giới Y tế- conggiao.info

Lên đầu trang