Thư gửi mẹ nhân ngày Thế giới cầu nguyện cho ơn Thiên Triệu

5/11/2019 3:21:47 PM
Mẹ yêu dấu!

thugoime.JPG

Dưới ánh sáng của ngọn nến lung linh khi màn đêm vừa buông xuống, con quỳ trước bàn thờ Chúa với biết bao niềm vui và hạnh phúc. Bầu khí lặng thinh của phút hồi tâm cuối ngày như gợi cho con về ký ức tuổi thơ với cuộc sống hiện tại. Con nhớ tới mẹ và đại gia đình thân yêu của chúng ta, con tự tay viết cho mẹ đôi dòng tâm sự nhân ngày quốc tế cầu cho Ơn Thiên Triệu.

 

Mẹ à! Dù đã khôn lớn nhưng con không thể nào quên đi những ký ức tuổi thơ êm đềm, ấm áp bên vòng tay yêu thương của mẹ. Những ký ức ấy đã in sâu vào tiềm thức trong tâm trí và cuộc sống đức tin của con. Và nếu giờ này Chúa ban cho con một điều thì con sẽ : “ ước muốn cho thời gian trở lại”. Mong muốn thời gian trở lại ở đây không phải là để thay đổi quá khứ,  đúng hơn là để cho các biến cố xảy ra trong quá khứ được sống lại dưới ánh mắt đức tin của người Kitô hữu. Qua đó, con có cơ hội khám phá ra những dấu ấn tình yêu của Thiên Chúa - Đấng làm chủ cuộc đời con. Vì thế, mẹ hãy cùng con ôn lại những kỷ niệm đẹp đẽ đó. Mẹ nhé!

 

Con còn nhớ ngày con còn rất nhỏ, có lẽ là lúc con mới có trí khôn. Chính mẹ là người đã dạy con làm dấu Thánh Giá để nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi. Khi con đến tuổi đi học, mẹ cũng là người cầm tay dắt con đi đến trường trên con đường làng quê quen thuộc. Những ngày được nghỉ hè con đi học giáo lý thì cũng chính mẹ đã dạy cho con những bài giáo lý đầu tiên. Dù mẹ không được học thần học cao siêu nhưng dưới ánh sáng đức tin của người công giáo mẹ đã dạy :  “Con hãy tôn thờ và kính mến Thiên Chúa trên hết mọi sự, siêng năng đi nhà thờ và tham dự thánh lễ ít nhất là một lần mỗi tuần con nhé! Chúa sẽ ban cho con thêm niềm tin- sức khỏe, trí thông minh và đạo đức để con sẽ thi hành sứ vụ mà Ngài đã trao ban. Ở môi trường học đường con không được đánh nhau,chửi tục, vô lễ với thầy cô giáo.  . . Ở nhà con hãy vâng lời ông bà, cha mẹ, anh chị  . . . Bài giáo lý cơ bản ấy đã âm thầm in sâu trong tiềm thức cuộc đời con. Để rồi con mới có cơ hội được lớn lên trong ơn nghĩa Chúa đã trao ban và sử dụng con như ngày hôm nay.

 

Con còn nhớ!

 

Những năm tháng gia đình còn khó khăn, nhà mình nghèo, không đủ ăn cũng chẳng đủ mặc. Bố lại thường xuyên đi làm xa nhà, mẹ ở nhà vất vả, long đong lận đận kiếm từng miếng cơm, manh áo về nuôi anh em chúng con. Cuộc sống tuy vất vả nhưng vào mỗi buổi tối, mẹ vẫn không quên giờ kinh trong gia đình và cùng chúng con lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Với con có lẽ đây là khoảng thời gian quý giá nhất của gia đình mình. Nhờ đó, gia đình cũng vượt qua được mọi khó khăn trong cuộc sống và chúng con cũng được trưởng thành hơn. Có một kỷ niệm mà con vẫn còn nhớ mãi đó là ngày lễ cầu cho Ơn Thiên Triệu (Chúa Nhật IV Phục Sinh) và Khánh Nhật Truyền Giáo (Chúa Nhật thứ II tháng 10). Vào mỗi dịp lễ ấy, mẹ thường có thói quen nhắc nhở chúng con về ý chỉ cầu nguyện. Trước khi đi lễ, mẹ còn đưa cho con mấy đồng tiền và dặn dò :

 

“Thánh lễ hôm nay, giáo xứ có quyên góp cho nhà dòng hoặc dùng vào việc truyền giáo, con hãy cầm lấy và bỏ vào giỏ ở cửa nhà thờ và tham dự thánh lễ một cách sốt sắng để cầu nguyện cho các linh mục và tu sĩ nhé!”

 

Có năm, trong nhà không còn tiền thì mẹ lại bán đi mấy quả trứng gà hay bán đi mấy mớ rau. Ngày đó, khi trông thấy mẹ làm như vậy! Con vừa không hiểu lại vừa cảm thấy tiếc mấy quả trứng, mớ rau nhưng con chẳng dám hỏi mẹ. Trẻ con là thế đấy, sau mỗi hành động của người lớn luôn là một một câu hỏi “tại sao” không có lời giải đáp.

 

Thời gian thấm thoát đã trôi qua, mẹ cũng già đi rất nhiều. Còn con ngày một lớn khôn và được Chúa thương chọn vào nhà dòng, nơi hạt giống ơn gọi linh mục được vun trồng, chăm sóc, cắt tỉa… chờ ngày sinh hoa kết trái.  Nếu nhìn cuộc đời của con như những thước phim rời rạc thì xem ra những ký ức của cuộc đời con chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng dưới cái nhìn của Thiên Chúa thì những ký ức ấy lại ắp đầy những ý nghĩa.  Bởi vì, ngay khi “con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách Ngài” (Tv 139,16).

 

Như thế, dưới ánh nhìn của Chúa thì sự hiện hữu của con không bao giờ là một sản phẩm của ngẫu nhiên hay bị trôi dạt trong chuỗi các biến cố rời rạc. Ngược lại, cuộc đời và sự hiện diện của con trong thế giới này là hoa trái của một ơn gọi thánh thiêng. Chính Chúa đã ghé mắt nhìn đến cuộc đời con khi Ngài lắng nghe những lời khẩn cầu của mẹ. Ngày hôm nay, Chúa vẫn tiếp tục kêu gọi con theo Ngài cho dù con giới hạn và tội lỗi. Xác tín vào tình yêu của Chúa, con sẽ không được chờ đợi cho đến lúc hoàn hảo mới quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa, nhưng đón nhận tiếng Chúa với tâm hồn rộng mở và không sợ hãi.

 

Mẹ kính mến! Khi viết những dòng tâm sự này, con tin chắc ở nơi phương xa, Mẹ không chỉ dõi theo con và cầu nguyện cho con, cho tất  cả các bạn trẻ đang tìm hiểu ơn gọi. Dẫu biết rằng, lời cầu nguyện của mẹ có âm thầm và nhỏ bé như là “đồng xu” dâng lên của bà goá nghèo (Mc 12,41-44), nhưng dưới sự nhân từ của Thiên Chúa chắc chắn lời cầu nguyện ấy sẽ có giá trị. Giáo Hội hoàn vũ đang đối diện với cơn khủng khoảng về ơn gọi tu trì. Nếu nhìn ơn gọi tu trì là quà tặng của Thiên Chúa, thì mỗi người kitô hữu cần phải cầu xin Thiên Chúa ban cho Giáo Hội có nhiều ơn gọi như lời Chúa Giêsu dạy:

 

“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít, các con hãy xin chủ ruộng sai thợ gặt đến” (Lc 10,2).

 

Nếu hiểu ơn gọi đồng thời là sự đáp trả của con người, thì mỗi người chúng ta cần có ý thức và cộng tác để vun trồng các mầm ơn gọi trong gia đình và trong giáo xứ. Mỗi người cần biết cổ võ ơn gọi và nâng đỡ các chương trình mục vụ ơn gọi trong Giáo Hội để càng ngày Giáo Hội có nhiều người trẻ dám quảng đại dấn thân cho sứ vụ loan báo Tin Mừng. Chắc chắn,  Chúa sẽ nhậm lời và ban cho Giáo Hội có thêm nhiều thợ gặt lành nghề trong cánh đồng truyền giáo.

 

Lạy Chúa, xin Chúa đoái thương nhận lời chúng con cầu xin mà ban cho dân Chúa có nhiều vị mục tử như lòng Chúa ước mong. Xin cho các tín hữu luôn biết lắng nghe lời Chúa và đón nhận giáo huấn của Chúa qua sự giảng dạy của các ngài, để Hội Thánh Chúa ngày một thăng tiến trên con đường thánh thiện, hầu xứng đáng đón nhận hồng ân Nước Trời ngay trong cuộc sống hiện tại.

 

NVK/RFA

Lên đầu trang