Thiên Chúa quảng đại

12/11/2019 1:53:22 PM
10 15 Tm Thứ Ba tuần 2 MV. (Is 40:1-11; Mt 18:12-14)

LoiChua.jpg

Thiên Chúa yêu mọi người và từng người. Và Cha của chúng ta ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ nào phải hư đi (Mt 18, 14).

 

 Mùa Chay năm thánh 2000, khi giảng tuần tĩnh tâm cho giáo triều Roma, Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã nói: “Tôi yêu mến Chúa Giêsu, vì Ngài có những khuyết điểm tuyệt vời” (x. ĐHY Nguyễn Văn Thuận, Chứng nhân hy vọng, trang 33). Vị Tôi Tớ Chúa đã liệt kê “10 khuyết điểm của Chúa”, có một điều được thể hiện trong Tin Mừng hôm nay: Chúa Giêsu không biết làm toán. Sở dĩ như vậy, vì có mục tử nào lại bỏ 99 con chiên trong đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị lạc: 1 mà hơn 99 sao?

 

Chúa Giêsu kém trí nhớ. Khi cả một đời tội lỗi ngập đầu, đến giờ chết xin Ngài tha thứ tội lỗi thì lại cho họ lên Thiên Đàng trước nhất: "Tôi bảo thật với anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng" (Lc  23, 42-43).

 

Ngài cũng là một người không giỏi luận lý. Có đời thủa nào lại bày cho chủ tiệc đi mời những người nghèo nhất đến dự tiệc cưới của con mình: “...hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì để đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc...” (Lc 14, 12-14).

 

Ngài còn là một người không biết tổ chức công việc. Người làm đầu tiên cũng như người làm giờ chót, tất cả đều được một đồng! (Mt 20, 1-16).

 

Trong mối liên hệ, bạn số một của Ngài lại là những người tội lỗi (Mt 9, 11. 12-13; Lc 15, 2; 19, 2. 5.7. 9...)

 

Có những linh hồn giống như con chiên đi lạc bầy đàn của mình. Họ vẫn ý thức mình đã bị lạc lối mất phương hướng, đang gặp nguy hại về tinh thần. Nhưng không thể tự mình vươn lên, không thể tự mình thoát ra những bế tắc đang bủa vây cuộc đời của mình. Thiên Chúa là mục tử nhân lành luôn mong ngóng tìm kiếm họ. Thật hạnh phúc khi được tìm về với bầy đàn !

 

Và khi Thiên Chúa tìm được họ, Người đưa họ trở về với bầy đàn một cách an toàn, Người ấp ủ họ vào lòng, và hằng luôn tận tình dẫn dắt. (Is 40,11); đến độ sẵn sàng hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10,15).

 

Dụ ngôn này đã giúp cho chúng ta cảm nhận được sâu đậm về tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người là như thế nào. Thế nhưng không phải ai ai cũng dễ dàng để cảm nghiệm được Chúa đã yêu con người như thế để rồi có thể trở về với Người. Và thật sự nếu mỗi người chúng ta không nhận ra được bản thân mình chính là con chiên đang “đi lạc” thì cũng thật khó để có thể nhận ra được tình yêu của Thiên Chúa và sống cho xứng đáng với tình yêu của Người.

 

 Điều mà Chúa Giêsu muốn cho chúng ta thấy qua dụ ngôn “con chiên lạc”, đó là: trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, mỗi con người đều có một phẩm giá và vị trí riêng biệt. Tình yêu của Thiên Chúa thì cao vời, hơn hẳn luận lý thông thường của con người. Lòng thương xót mà Thiên Chúa dành cho con người là vô bờ bến và lòng thương xót ấy được biểu lộ cách tuyệt hảo nơi Đức Giêsu Kitô. Qua Người Con Một dấu yêu, Thiên Chúa mạc khải cho nhân loại khuôn mặt dịu hiền, đầy bao dung, yêu thương và tha thứ của Người. Ngôi Hai Thiên Chúa đến trần gian là để đem ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại và cho từng cá nhân cụ thể. Đức Giêsu, Vị Mục Tử Nhân lành đã không tiếc thời giờ để đi tìm từng “con chiên lạc” như Giakêu (Lc 19, 1-10), như người phụ nữ Samari bên bờ giếng Giacóp (Ga 4, 7-42), hay như người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình (Ga 8, 1-11),…

 

Tin mừng  hôm nay mời gọi chúng ta hãy có cái nhìn như Chúa, hành xử như Chúa. Hãy tin tưởng cậy trông vào lòng thương xót của Thiên Chúa như Maria Mađalêna; Phaolô, Augustinô, Charles de Foucauld... Thiên Chúa không kết án con người vì tội lỗi quá khứ của họ. Nhưng Thiên Chúa nhìn vào thực tại của chúng ta như chúng ta là... trong giây phút hiện tại này.

 

Thiên Chúa là Cha nhân hiền luôn bao dung, xót thương những con người tội lỗi sa ngã. Giáo Hội là hiện thân của Ðức Giêsu và mỗi người chúng ta là chi thể của Ngài. Mỗi người chúng ta biết yêu thương tha nhân và giúp những người tội lỗi trở về với Chúa là chúng ta đang tiếp nối sứ mệnh mục tử nhân lành của Ðức Giêsu Kitô.

 

Thái độ cần thiết và có ý nghĩa mà mỗi người Kitô hữu chúng ta được mời gọi trong mùa vọng này đó chính là phải biết cúi đầu để nhận mình là một người tội lỗi, một con chiên đang đi lạc và nài xin đến tình yêu của Thiên Chúa. Để rồi ta có thể canh tân đời sống của mình mà trở nên giống với Chủ của mình hơn và rồi ta có thể hưởng hạnh phúc với Người, đó là hạnh phúc của triều đình Thiên Quốc sẽ vui mừng khi một con chiên lạc biết ăn năn sám hối và quay trở về.

 

Huệ Minh

Lên đầu trang