Sự Phục Sinh của Chúa Kitô, có phải là sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử không?

4/27/2022 8:21:58 AM
LM Lancrey-Javal, chánh xứ Notre-Dame de Compassion ở Paris, bình luận về Tin Mừng cho Chúa Nhật Phục Sinh (Ga 20, 1-9). Sự Phục Sinh của Chúa Kitô là sự kiện đã làm thay đổi bộ mặt thế giới bằng cách mặc khải cho chúng ta khuôn mặt tình yêu của Thiên Chúa, nhưng chính cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô mới mang lại ý nghĩa cho cuộc đời chúng ta.

phuc-sinh.jpg

Một người ông và thậm chí đã là ông cố, giống như Môise ở tuổi một trăm hai mươi, nhưng đôi mắt vẫn tinh tường, “sức sống của ông cũng không cạn kiệt”, gần đây đã hỏi các cháu của ông, đã lớn rồi, hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, sự kiện nào (cho đến nay) đã ghi dấu ấn nhiều nhất trong cuộc đời của họ? Trong số tất cả những người dù đã được rửa tội, không ai nói đến: “Sự Phục sinh!”, Và thật đáng tiếc trong ngày lễ Phục sinh này, họ cho biết đó là Covid.

Tôi đặt câu hỏi đó với bạn bè, trên quảng trường trước nhà thờ. Chúng tôi nhận được câu trả lời đồng ý về hai sự kiện như nhau: cuộc tấn công vào Tòa tháp đôi ở New York vào ngày 11 tháng 9 năm 2001. Cảnh tượng thật kinh khủng và thật khó tin! Ai có thể nghĩ rằng hai chiếc máy bay va vào đỉnh của những tòa tháp này sẽ khiến chúng sụp đổ? Một làn sóng chấn động khác đối với thế hệ những người châu Âu Mỹ hóa của chúng tôi là sự sụp đổ của Bức tường Berlin vào ngày 9 tháng 11 năm 1989, bằng một cách khác.

Trong lịch sử, chúng ta có những sự kiện còn vang dội hơn: hai cuộc phá hủy Đền thờ Giêrusalem, lần đầu tiên vào khoảng năm 587 bởi người Babylon, lần thứ hai vào năm 70 của kỷ nguyên của chúng ta, với sự tham dự của những Kitô hữu đầu tiên. Họ nhớ đến những lời cảnh báo của Chúa Giêsu đối với những người chiêm ngưỡng Đền thờ: “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào .” (Luca 21: 6 ). Những lời này mở đầu cho diễn từ khải huyền trong Tin Mừng, trong đó Chúa Giêsu loan báo sự trở lại của Người trong Vinh Quang: “Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” (Lc 21,36).

Sự sụp đổ của đền thờ là một chấn thương mà chúng ta không biết, đặc biệt là sự sụp đổ của đền thờ đầu tiên theo sau Cuộc lưu đày, trong khi sự sụp đổ của đền thờ thứ hai là một thử thách khủng khiếp hơn cần phải chịu đựng: đó là sự im lặng của Thiên Chúa. Kể từ đó, không có nhà tiên tri nào lên tiếng nói thay mặt Thiên Chúa nữa, điều này đối với Kitô hữu chúng ta là hợp lý kể từ khi sự Mặc khải được hoàn thành trong Chúa Giêsu Kitô: bởi vì Ngài là sự Mặc khải trọn vẹn, nhờ sự Phục sinh và Sự thăng thiên của Ngài về bên hữu Chúa Cha.

Làm thế nào mà sự Phục sinh của Chúa Kitô lại không tỏ ra cho chúng ta còn hơn là sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử: sự kiện mang lại ý nghĩa cho lịch sử, một sự kiện luôn hiện tại mà chúng ta hiện thực hóa trong mỗi thánh lễ? Ngài thực sự sống lại! Sự Phục Sinh giúp chúng ta có thể trả lời ba câu hỏi của con người về căn tính, nguồn gốc và đích đến của nó: Chúng ta là ai? Chúng ta đến từ đâu ? Chúng ta đang đi đâu vậy ? Ngày Lễ Phục sinh này trả lời những câu hỏi đó theo một cách chắc chắn hơn nhiều so với bức tranh của Paul Gauguin vốn mang một cái tên gần như thế nhưng thứ tự của những câu hỏi đó được sửa đổi để tương ứng với Chúa Ba Ngôi: “Chúng ta đến từ đâu? Chúng ta là gì? Chúng ta đang đi đâu?  được đề tên bởi Gauguin, vốn biết rằng chúng ta đến từ Chúa Cha, rằng chúng ta là anh em của Chúa Con khi chúng ta để cho ChúaThánh Thần dẫn dắt.

Chúng ta là ai ? Đối với những ai tin rằng Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa, tác giả của Sự Sống, tác giả của sự sáng tạo ra chúng ta và Sự Cứu Rỗi của chúng ta thì chúng ta là con cái của Thiên Chúa, con được nhận nuôi của Thiên Chúa. Chúng ta đến từ đâu ? Đối với những người đã nhìn thấy ánh sáng, giống như Thánh Maria Mácđala trong ngày lễ Phục sinh này, là người mà Chúa Giêsu đã giải cứu khỏi quỷ dữ, thì chúng ta đến từ những tăm tối của sự dối trá. Chúng ta đang đi đâu vậy ? Đến Nhà của Cha, trong đó Chúa Kitô là Cửa và là Đường. Các cánh cửa của Nước Trời được mở ra bởi sự Phục Sinh và Thăng Thiên của Chúa Kitô, Đấng đã giao chìa khóa cho Giáo Hội của Ngài, chìa khóa của sự tha thứ tội lỗi.

Cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô

Sự Phục sinh của Đức Kitô mang lại ý nghĩa cho Lịch sử: đó là sự kiện làm thay đổi bộ mặt thế giới khi mặc khải cho chúng ta khuôn mặt tình yêu của Thiên Chúa, nhưng chính cuộc gặp gỡ với Đức Kitô mới mang lại ý nghĩa cho cuộc đời chúng ta. Chính Ngài là Chúa Giêsu mà các môn đồ của Ngài đến tìm nơi mồ mả; chính Ngài là Chúa Giêsu Hằng Sống và Phục Sinh, Ngài đã tỏ mình ra cho họ thấy, mang những dấu vết vinh quang của cuộc Khổ nạn của Ngài. Mối tương quan của chúng ta với Chúa Kitô là ngọn lửa của trái tim chúng ta, ngọn lửa của tình yêu của Thiên Chúa, luôn cháy trong chúng ta như bụi cây đang cháy, không hề tiêu hao.

Đến cả đi, hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây !

Dầu không có tiền bạc, cứ đến mua mà dùng ;

đến mua rượu mua sữa, không phải trả đồng nào

(Isaia 55, 1).

Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11, 28).

Chúa Giêsu nói: “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” ( Mt 5, 15 ). Chúng ta đã hư mất. Chúa Kitô đã đến bằng xương bằng thịt để mặc khải cho chúng ta rằng chúng ta là ai, con người là gì, ý nghĩa của cuộc đời chúng ta là gì: là sống bởi tình yêu thương của Thiên Chúa trong Ba Ngôi Thiên Chúa, Vĩnh cửu và Chí Thánh. Mỗi khi chúng ta làm dấu Thánh Giá trên mình, tiếng kêu yêu thương này bùng cháy trong chúng ta: Ngài là Đấng Phục Sinh! Để chúng ta sống trong ngọn lửa tình yêu của Chúa!

Phêrô Phạm Văn Trung chuyển ngữ

từ Christian Lancrey-Javal, ngày16/04/22, fr.aleteia.org.

Lên đầu trang