Sống gương mẫu

6/1/2013 5:27:37 PM
Giảng Phòng buổi chiều

DHY_Thuan.jpg 

Sáng nay chúng ta đã bàn đến những thái độ sống cần phải có trong dip về nghỉ hè với gia đình, nhất là đối với cha xứ và bà bếp. Trong tất cả mọi sự việc, chúng con đều phải biết khôn ngoan, khéo léo và trên hết phải có tinh thần bác ái. Mình biết sống bác ái thì làm gì cũng được. Thật ra, khéo léo chỉ tốt trong một thời gian ngắn. Quan trọng là mình phải có thực chất, phải sống bác ái thật sự. Chẳng hạn chúng ta thấy các tượng ông thánh, bà thánh đắp bằng đất, ở ngoài sơn son rất đẹp, nhưng nếu để ra ngoài mưa, tượng sẽ nhũn ra. Còn tượng làm bằng đồng, tuy xấu, nhưng lại có thực chất, dù để dưới trời mưa bão cũng không sao. Những nguyên tắc này Cha nói để chúng con biết và sống, không phải chỉ bây giờ thôi nhưng cho cả đời linh mục chúng con sau này nữa.


Điều Cha muốn căn dặn kỹ là: “Ai không lỗi trong lời nói, người ấy là người trọn lành“. Ngày xưa, Thánh Giacôbê đã nhắc nhở điều đó với các tín hữu đầu tiên, vì lời nói nếu không dùng đúng sẽ gây vấp phạm, làm tổn thương người khác. Ngược lại, lời nói tốt sẽ giúp xây dựng cộng đoàn hòa thuận, yêu thương. Vì thế, chúng con cố gắng giữ miệng lưỡi. Nói ít thì tốt hơn và luôn sống vui vẻ với mọi người. 


Tháng hè chính là thời gian mình về ở với gia đình. Chúng con nên nhớ chẳng có ai thương mến, xót xa mình cho bằng cha mẹ, chị em ruột của mình; cũng chẳng ai đau khổ, lo lắng cho mình bằng cha mẹ. Vì thế, chúng con nên lợi dụng dịp hè để báo hiếu cha mẹ, vì sau này khi làm linh mục với công việc bổn phận, chúng con khó còn được nhiều dịp để báo hiếu. Báo hiếu gồm vật chất và tinh thần. Về vật chất, chắc chắn cha mẹ không đòi hỏi vì biết chúng con tu hành, không có nhiều tiền bạc. Nhưng chúng con có thể báo hiếu bằng cách sống đơn giản, bình dân và cố gắng giúp đỡ cha mẹ trong những công việc thường ngày. Cha mẹ không đòi hỏi chúng con phải làm việc gì lớn lao cho các ngài đâu.


Cha nhớ lần về thăm Ông Bà Cố tại Úc vừa rồi. Ông Cố của Cha hơi khó tính, chỉ chịu ăn những gì Bà Cố nấu thôi. Ai nấu, Ông Cố cũng chê, không ăn. Cha không nấu ăn được thì phụ bếp, lặt rau, thu dọn nhà cửa ngăn nắp cũng làm cho Ông Bà Cố vui rồi. Các chuyện lặt vặt này thì ai cũng làm được. Và cha mẹ nào thấy con cái làm như vậy cũng đều cảm thấy vui. Mỗi gia đình có mỗi hoàn cảnh riêng. Chúng con đừng so sánh, đòi hỏi, trách móc, làm cha mẹ buồn lòng, tủi thân. Trong gia đình, anh chị em sống như thế nào, chúng con cố gắng sống như vậy. Đừng bắt mọi người phải cung phụng, ưu tiên cho mình. Đối với bà con lối xóm, chúng con nên có thái độ và cách cư xử bình dân, vui vẻ, lịch sự với mọi người không phân biệt sang hèn. Nói tóm lại, chúng con cần phải giữ hai nguyên tắc sau đây: 


Nguyên tắc 1: sống thế nào để người khác thích sống như mình.


Nguyên tắc 2: sống thế nào để người bên cạnh cảm thấy thoải mái, hạnh phúc.


Hai điểm này có thể giúp chúng ta xét mình tối sớm. Có người trong tay cầm tràng hạt luôn, thế nhưng ai gặp cũng đều tránh xa. Người ta thường nói: cộng đòan nào có một thánh tu hành thì thông thường cộng đoàn có nhiều thánh tử đạo. Tại sao lại tử đạo? Vì những người chung quanh không chịu nổi cái “đạo đức” của thánh tu hành kia. Và như thế, chúng con làm sao có thể giới thiệu được ơn kêu gọi với những người chung quanh. Nếu chúng con sống tốt, gương mẫu, Chúa sẽ ban thêm nhiều ơn gọi khác, nhất là trong gia đình, con cháu của mình, vì họ có dịp gẫn gũi với mình hơn và học thấy được những tính tốt nơi một người tận hiến cho Chúa.


Thứ đến là bạn bè của chúng con. Họ cũng để ý xem mình sống ra sao và sẽ đánh giá qua cách sống của chúng con. Phải sống làm sao để bạn bè không thể nói được: kiêu quá hay là chẳng hơn trước. Tất nhiên, họ không muốn thấy chúng con xa lạ, kênh kiệu, tỏ ra hơn họ, nhưng họ lại càng không muốn chúng con lôi thôi như họ. Đừng nghĩ rằng bạn bè chờ đợi mình phải chịu chơi như họ. Thật ra, họ muốn mình vui vẻ, hòa đồng nhưng đồng thời phải sống xứng với bậc tu hành của mình. Như thế, họ mới dễ dàng bộc lộ tâm sự và tin tưởng tìm hướng dẫn nơi chúng con. Chúng con cũng phải thận trọng, đừng uống rượu say sưa quá chén. Hãy sống vui vẻ và có mức độ. Ăn nói cũng thế, nên cẩn thận trong lời nói. Những gì nói được thì nên nói, và tuyệt đối không nói những điều gì không xứng hợp với bậc mình.


Kinh nghiệm trong trại học tập ở Vĩnh Phú càng làm cho Cha xác tín điều này. Sau một thời gian, anh em cùng trại nhận xét: Ông Cố Đạo thực chất thật, còn mấy người kia ăn nói sổ sàng quá, nghe không hợp chút nào. Vì vậy, khi cần bàn hỏi những việc đứng đắn, họ đến với Cha. Cha khác họ là ở chỗ ấy. Trong đó, họ bầu Cha làm quản gia vì họ tin Cha không ăn cắp hay bớt xén và cũng không thiên vị người nào. Vì thế, chúng con hết sức cố gắng: “Sống thế nào để người ta có thể tin mình được. Đó là một danh dự”. Một trong những điều cần nữa là sổ sách. Nếu mượn của ai cái gì, phải trả đúng hạn. Nhiều người có tật xấu mượn là lấy mất. Người Pháp có một câu cách ngôn: “Bons comptes, bons amis”. “Sổ sách tốt, thì tình bạn tốt”. Có một lần, Cha nghe một vị linh mục nói như sau: “Tôi cho ai mượn gì thì tôi nhớ, còn tôi mượn ai cái gì thì tôi quên”. Như vậy thì giáo dn làm sao có thể tin được nữa.


Một điều nữa chúng con nên để ý là tôn trọng thời giờ của người khác. Nếu có dịp đến thăm ai, hoặc trò chuyện với người nào, chúng con liệu khéo léo rút lui. Đừng la cà quá lâu làm mất thời giờ của người khác vì họ cũng còn có việc phải làm. Nếu mình ý thức được như vậy, người ta sẽ hoan nghênh đón tiếp mình.


Chúng con cần phải thận trọng khi thăm viếng cha xứ. Luôn luôn tôn trọng ý kiến và thời gian của ngài. Khi đến thăm, gặp cha xứ đang có khách, chúng con phải xin phép vào, rồi trình bày vấn đề xong là ra ngay. Với tất cả mọi người, chúng con nên nhớ rằng cám ơn luôn là điều cần thiết, vì qua đó người ta sẽ đánh giá chúng con có giáo dục hay không. Phải biết cám ơn không phải chỉ đối với người lớn, nhưng ngay cả với trẻ nhỏ. Đắc nhân tâm là ở chỗ đó. Ngay cả việc mua sắm cũng thế. Luôn tử tế, lễ độ, lịch sự. Trong xã hội ngày nay, người ta càng quí những người có giáo dục... Cha nhắc những điều này để chúng con rút kinh nghiệm và thực tập trong mùa hè này. Hy vọng cuộc sống của chúng con mỗi ngày càng tốt hơn.      

 

ĐHY F.X Nguyễn Văn Thuận

Lên đầu trang