SỐNG ĐẠO YÊU!

2/3/2013 2:05:01 AM
CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN - NĂM C

Lk4_21-30.jpg 

Lời Chúa: Lc 4,21-30

21 Hôm ấy, sau khi đọc sách ngôn sứ Isaia, Ðức Giêsu lên tiếng nói trong hội đường Nadarét rằng: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe”. 22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người.

Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?” 23 Người nói với họ: “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Caphácnaum, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào!” 24 Người nói tiếp: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. 25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: thiếu gì bà goá ở trong nước Ítraen vào thời ông Êlia, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nuớc phải đói kém dữ dội, 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xarépta miền Xiđon. 27 Cũng vậy, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ítraen vào thời ngôn sứ Êlisa, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Naaman, người xứ Xyria thôi”.

28
Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành –  thành này được xây trên núi họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.
  
 
   
  


-----

Thế nào là Đức Mến ? (Đức Ái hay đạo Yêu ?)

 

Đức Mến là chính Thiên Chúa (x 1Ga 4,8). Thánh Kinh dùng từ Agapê. Agapê không phải là thú vui thỏa mãn nhu cầu của thân xác nam nữ, vì như thế là Eros cũng không phải là tình cảm bạn bè, quen thân, vì như thế là Philein.

Agapê là nguồn gốc mọi điều thiện hảo, là một ngôi vị, chứ không phải là phẩm tính của ai.

Thánh Phaolô trong Bài ca Đức Ái (x 1Cr 13) đã dùng 8 lần từ Đức Mến, và chia thành ba đợt sóng:

v 1Cr 13,1-3 : Những việc lành lẫy lừng, như “nói các thứ tiếng loài người và Thiên thần, biết mọi mầu nhiệm, có được lòng tin đến chuyển núi dời non, đưa chia sẻ hết gia tài, hiến cả mạng sống…” mà không có nhờ, với, trong Chúa Giê-su, thì không làm vinh danh Thiên Chúa (x Rm 11,36),  nên không đóng góp gì vào ơn cứu độ, không chuyển sang thế giới mai sau cho ai.

 

v 1Cr 13,4-7 : Những nhân đức, như “khoan dung, nhân hậu, không ghen tương, không ba hoa, không tự mãn, không khiếm nhã, không cáu kỉnh, không mừng trước bất công, hết lòng bao dung,hết lòng kính tin, hết lòng trông cậy…” phải là những nhân đức nhờ Chúa Giê-su ban cho, giống tâm tư của Ngài (x Pl 2,5) mới tồn tại muôn đời.


v 1Cr 13,8-13 : Mọi đặc sủng Chúa ban như : “
Ơn tiên tri, nói các ngôn ngữ, ơn hiểu biết vươn đến trưởng thành không còn ấu trĩ như trẻ con”, cũng phải là những ơn bởi Chúa ban để làm chi thể cho nhau nhằm xây dựng cộng đoàn dân Chúa (x 1Cr 12)  mới sinh ơn cứu độ.

Như thế muôn phúc lành của Ba Ngôi Thiên Chúa như ba đợt sóng TÌNH YÊU đổ vào người tin Con Thiên Chúa đã phục sinh và toàn thắng sự dữ vào ngày thứ 8 (ngày thứ I trong tuần). Đó là lý do thánh Tông Đồ dùng 8 lần Đức Mến trong bài ca Bác Ái (x câu 1,2,3,4,7,8, 13ª,13b : Bài đọc II).

Bởi đó ta không thể dựa vào việc giúp đồng loại về  nhu cầu thân xác, mà ta không kết hợp với Chúa Giêsu, cũng không hướng lòng kẻ ta phục vụ thuộc về Chúa Kitô hay Hội Thánh, thì ta có làm biết bao nhiêu việc tốt đẹp cho đồng loại, ta có bao nhiêu đức tính tốt, hay có nhiều tài năng, đó chỉ là nhân bản, không phải là Đức Ái. Ta biết loài chó bẹc-giê, khôn, lanh, khỏe, giúp người, hơn mọi loài chó khác, thì cũng không ai bảo chó bẹc-giê sống Đức Ái.

Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu chỉ cho ta sống Đức Ái theo mẫu gương sống đạo của bà goá Sarepta, và như tướng quân Naaman (x Lc 4,25-27 : Tin Mừng).

1- GƯƠNG BÀ GOÁ SAREPTA.


Mau mắn thực hành Lời Chúa để giúp đỡ đồng loại, trước nhu cầu thân xác của mình
. Thực vậy, lúc đầu bà chối từ không giúp ông Êlya là đúng, vì bà còn có bổn phận nuôi con mình, không thể giựt miếng bánh của con mà đưa cho Êlya ăn được! Nhưng khi bà vừa nghe ngôn sứ Êlya nói : “Chúa bảo rằng : bà cứ làm bánh cho tôi ăn trước, Chúa sẽ làm cho hũ bột nhà bà không vơi !” Nghe Chúa nói thế, bà làm ngay.Qủa thật, hũ bột nhà bà từ bấy giờ lúc nào cũng đầy, nhờ đó hai mẹ con bà không lâm cảnh chết đói như bao người trong vùng, vì hạn hán đã ba năm sáu tháng! (x1V 17) Bởi vì bà tin rằng cứ làm theo Lời Chúa dạy, không bao giờ bị thua thiệt.

2- MẪU NGƯỜI NAAMAN.

Ông bị phong cùi, đã dốc hết tiền của vào việc chữa bệnh, nhưng tiền mất tật mang. Nhờ có cô bé ngừơi Israel bảo ông sang xứ của cô gặp ngôn sứ  Êlysa, dù lời ấy ông không hiểu, ngôn sứ nào lại chữa được bệnh phong ? Nhưng cô bé cứ giục, ông đành sang nứơc Do Thái, đến với vua lại bị đuổi về, sau đó ông tìm đến nhà ngôn sứ Êlysa, lại được một nữ tỳ nói lại lời ngôn sứ Êlysa bảo ông đi tắm sông Giođan, ngụp trồi 7 lần. Ông đã ngoan ngoãn thi hành và đã đạt được kết qủa lạ thường :

ØChúa chữa lành bệnh ông cách khác thường và dễ dàng.

ØDa thịt ông trở nên giống trẻ thơ, là dấu ta được tái sinh làm con Chúa trong Bí tích Thánh Tẩy.


ØTừ bấy giờ ông  quyết tâm chỉ tôn thờ Chúa trên đất Israel, chính là dấu Chúa muốn mọi người chỉ tôn thờ  Ngài trong Hội Thánh mà thôi (x 2 V. 4).


Vậy sống đạo yêu phải là mau mắn thực hành Lời Chúa như bà goá Sarepta để phục vụ đồng loại, đặc biệt phục vụ người thuộc về Thiên Chúa như ngôn sứ Êlya, sống khiêm tốn, tin tưởng nơi Chúa trong việc đón nhận ơn Chúa qua các Bí tích
, hơn hẳn ông Naaman ; và phải kiên trì rao giảng Tin Mừng, không thua kém người nữ tỳ nói với ông Naaman : «Cứ đến với người của Thiên Chúa, ông ấy bảo gì cứ làm theo, chắc chắn ông sẽ được lành bệnh ». Sứ mệnh ngôn sứ nói Lời Chúa phải là căn tính bẩm sinh của mỗi người Kitô hữu, như Chúa nói với ngôn sứ Giêrêmia : «Trước khi Ta nắn ra ngươi trong lòng mẹ, Ta đã biết ngươi ; và trước khi lọt lòng mẹ, Ta đã tác thánh ngươi, Ta đã đặt ngươi làm ngôn sứ cho các dân tộc » (Gr 1,5 : Bài đọc I). Muốn lời rao giảng của ta có sức thu phục người khác, ta phải thấy trước việc đương đầu với gian khổ như ngôn sứ Giêrêmia gặp người đồng chủng tuyên chiến (x Gr 1,19 : Bài đọc I) ; giống như Đức Giêsu nhìn thấy trước người đồng hương, đồng đạo dẫn Ngài lên triền núi có ý xô Ngài xuống vực thẳm (x Lc 4,28-30 : Tin Mừng). Đó là dấu báo cho Đức Giêsu biết trước : dù Ngài hết lòng rao giảng và phục vụ mọi người, cuối cùng cũng bị họ lôi Ngài lên đồi Sọ để đóng đinh.

Ta cứ an tâm vì Ngài đã làm cho ta “nên thành trì kiên cố, nên cột sắt tường đồng chống lại cả xứ : từ các vua đến các tư tế …chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được, vì có Ta ở với người để giải thoát ngươi ” (Gr 1,17t : Bài đọc I). Nhất là Chúa đã cho ta biết : « Không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà Chúa đã ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của Chúa » (1Sm 17,47).

Bởi đó ta không được sống đạo kiểu người đồng hương của Đức Giêsu : Họ cậy dựa vào dòng giống Abraham, cậy dựa vào Luật Môsê, đòi Chúa làm phép lạ để đáp ứng những nhu cầu thân xác của họ, như lời họ đòi hỏi : “Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Mọi điều chúng tôi đã nghe xảy ra ở Capharnaum, thì ông hãy làm cả nơi quê hương ông đây nữa đi” (Lc 4,23 : Tin Mừng). Và khi họ thấy Đức Giêsu không làm phép lạ cho họ có nhiều của ăn như bà góa Sarepta có dư bột để làm bánh, và không chữa lành bệnh tật của họ, như ông Naaman được khỏi cùi, mà Chúa cứ bắt họ phải nghe Lời Ngài giảng, phải biết chia sẻ như bà góa Sarepta, phải tin tưởng mau mắn lãnh các Bí tích như ông Naaman đi tắm sông Giođan. Nói tắt : dân và Chúa không đồng quan điểm. Đó là lý do họ muốn xô Ngài xuống vực thẳm (x Lc 4,28-30 : Tin Mừng).

Truyện kể :

Tướng quân Naaman, sau khi đem quân sang đánh nước Do Thái, ông bắt được một tớ gái đem về phục vụ tại nhà ông. Thời gian sau ông bị bệnh cùi, tìm thày chạy thuốc khắp nơi nhưng tiền mất tật mang! Lúc ấy đứa tớ gái nói với ông chủ :

- Ngài cứ sang xứ chúng tôi, đến gặp vị ngôn sứ, ông ấy sẽ có lời  chữa bệnh cho ngài.

Ông Naaman không chịu đi, vì đến thày thuốc mà còn chẳng ra gì, chứ đến với ông ngôn sứ nào có lời chữa bệnh? Thấy đứa tớ gái ngày ngày cứ thúc ông chủ, nghe mãi ông cũng mủi lòng đi thử coi cho biết. Nhưng muốn sang xứ cầu ân, thì phải làm hòa với vua ấy đã, do đó ông Naaman đến xin vua Aram cấp cho một bức thư, ông sẽ cầm qua cho vua Israel để xin chữa bệnh.

Ông Naaman lên đường cùng với lá thư và đoàn tùy tùng chở vàng bạc châu báu. Khi vua Israel đọc thư xong, ông thịnh nộ xé áo mình ra và truyền lệnh tống khứ Naaman về nước. Với lý do là chỉ có Thiên Chúa mới chữa được bệnh cùi, chứ người phàm làm sao được? Và cho đó là âm mưu của Naaman muốn hại vua…!

Ông Naaman ra về với nỗi thất vọng, mà lòng nặng trĩu nỗi buồn miên man, những người đi theo ông, có kẻ nói :

- Thưa tướng quân, ngài đến lầm địa chỉ rồi, con bé ấy nói ngài đến nhà ông ngôn sứ nào đó.

Ông Na-a-man quay trở lại tìm đến nhà ngôn sứ Êlysa, ông lên tiếng xin được gặp vị ngôn sứ, nhưng đứng đợi mãi, chỉ có một đứa đầy tớ gái đi ra hỏi :

-   Ông có việc gì mà đến đây.

-   Tôi bị cùi, nghe nói ở đây có vị ngôn sứ chữa được bệnh đó phải không? Naaman hỏi .

-   Ông vui lòng chờ ở đây để con vào nhà hỏi ông chủ đã. Đầy tớ đáp.

Một lúc sau, nó chạy ra và nói :

- Ngôn sứ bảo là : Nếu ông muốn khỏi cùi cứ đến sông Giođan ngụp xuống rồi trồi lên 7 lần là khỏi.

Nghe nói thế, ông Naaman tức cuồng lên cho quay xe về quê. Trên đường về, ông nói với những người tùy tùng :

- Tưởng ông ngôn sứ cho ta toa thuốc, lại bảo đi tắm sông Giođan. Bộ quê mình không có nước sông nào sạch bằng ở đây sao?


- Thưa ngài, nếu vị ngôn sứ đó bảo ngài phải làm một việc vất vả, tốn kém gì để chữa bệnh, thì ngài vẫn phải làm, đằng này chỉ là đi tắm sông, có khó khăn gì đâu? Những người tháp tùng ông nói.

Nghe có lý, ông liền quay lại đến tắm sông Giođan, và qủa nhiên sau khi ngụp, trồi 7 lần, da thịt ông trở nên trắng nõn như da con nít. Ông mừng quá, trở lại nhà ngôn sứ với vàng bạc châu báu để tạ ơn, nhưng vị ngôn sứ không nhận và bảo :

-   Chúa đã chữa bệnh cho ông chứ không phải tôi.

Ông Naaman thưa với ngôn sứ Êlysa :

-   Tôi quyết từ nay chỉ thờ Thiên Chúa của ngài, vậy xin ngài cho tôi ít đất để tôi lập bàn thờ kính Thiên Chúa!   (x 2 V 5).

Việc đó khẳng định rằng : ai đã được ơn Chúa ban, chỉ tạ ơn Chúa và thờ phượng Ngài trong Thánh Lễ Hội Thánh cử hành mà thôi.

THUỘC LÒNG

Thiên Chúa là Đức Ái ! Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà chia sẻ, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có Đức Ái, thì cũng chẳng ích gì cho tôi !  (1Ga 4,8 và 1Cr 13,3).


Lm. Giuse Đinh Quang Thịnh

Lên đầu trang