SỐNG ĐẠO LUÔN LUÔN PHẢI NÓI ''CÓ''

2/19/2013 7:21:48 AM
THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 1 MÙA CHAY

Mt25_31-46.jpg 

Lời Chúa: Mt 25, 31-46

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ :"Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. 32 Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. 33 Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. 34 Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng : "Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. 35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước ; 36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc ; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng ; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han." 37 Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng : "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống ; 38 có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước ; hoặc trần truồng mà cho mặc ? 39 Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu ?" 40 Đức Vua sẽ đáp lại rằng : "Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy." 41 Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng : "Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. 42 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã không cho uống ; 43 Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc ; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng." 44 Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng : "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?" 45 Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng : "Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy." 46 Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời."

 
Suy Niệm


Đức Giêsu đã giải thích về sứ mệnh ngôn sứ của Ngài : “Tôi đến không phải bãi bỏ Lề Luật, nhưng để làm trọn” (Mt 5,17). Cụ thể, trong Bài đọc, ông Môsê dạy dân sống đạo, đã chú ý đến điều tiêu cực hơn là điều tích cực

- Điều tiêu cực : Chú tâm mười điều “không” : “Các ngươi không thề gian, không bóc lột đồng loại, không rủa người điếc, không thiên vị người yếu thế,  không nể mặt người quyền quý, không vu khống cho ai, không đưa ra tòa đòi đồng loại phải chết, không để lòng giận ghét ai, không trả thù ai, không oán hận ai.” (x Lv 19,1-18a).

Điều tích cực : Chỉ chú tâm một điều : “Yêu đồng loại như chính mình” (Lv 19,18b).

Còn Đức Giêsu chỉ đòi mọi người sống Đạo phải tích cực làm những điều ”. Do đó đến ngày cánh chung, Ngài tra hỏi cách sống của người lành cũng như kẻ dữ đối với đồng loại : “Ngươi cho kẻ đói ? cho kẻ khát ? tiếp rước người không nhà ? cho kẻ trần truồng áo mặc ? giúp đỡ người yếu đau ? thăm viếng kẻ tù đày ? Ai làm những điều “” như trên là họ làm cho “kẻ bé nhỏ”, chính là làm cho Chúa, khước từ việc này là xua đuổi “kẻ bé nhỏ”, cũng chính là xua đuổi Chúa. Ai sống điều “” thì được dự tiệc Nước Trời. Vì “đây là thời Thiên Chúa thi ân, đây là ngày Thiên Chúa cứu độ” (2Cr 6,2b : Tung Hô Tin Mừng). Trái lại, ai không đạt điều “”, thì tự chọn lấy khổ hình muôn đời” (x Mt 25,31-46 : Tin Mừng).

Khi ta cắt nghĩa đoạn Tin Mừng Mt 25,31-46, đừng hiểu Chúa bảo làm ơn cho “kẻ bé nhỏ” là chỉ làm ơn cho con nít, cho người nghèo ! Mà trong Tân Ước, “kẻ bé nhỏ” chỉ riêng về “người thuộc về Đức Kitô, thuộc về Hội Thánh”. Chính Đức Giêsu nói với các môn đệ là những người lớn, có vị đã lập gia đình : “Nếu chúng con không trở nên trẻ nhỏ, chúng con không vào Nước Trời được” (Mt 18,3), và Ngài còn nói với các ông : “Hỡi các con thơ bé, Ta chỉ còn ở với các con một ít nữa thôi ” (Ga 13,33), nên “đừng sợ, hỡi đoàn chiên nhỏ bé, vì Cha các con đã khấng ban Nước Trời cho các con!” (Lc 12,33) Do đó khi thánh Gio-an viết thư cho các Ki-tô hữu, dù có nhiều người lớn tuổi hơn Gio-an, nhưng ông luôn luôn viết “Hỡi các con thơ bé” (1Ga 2,1.12.14.18.28).

Vì “kẻ bé nhỏ” là người thuộc về Thiên Chúa, nên ông Tôbya dạy con : “Con ơi, con hãy đi tìm trong số các anh em chúng ta bị đày ở Ni-ni-vê, một người nghèo hết lòng tưởng nhớ Thiên Chúa, rồi dẫn người ấy về đây cùng dùng bữa với cha. Này, con ơi, cha đợi con cho đến khi con về.” (Tb 2,2). Và tác giả sách Huấn ca dạy : “Hãy cho người đạo hạnh, nhưng đừng giúp kẻ tội lỗi.Hãy xử tốt với người khiêm tốn, và đừng ủng hộ quân vô đạo, hãy khước từ, đừng cung cấp bánh ăn cho nó, kẻo nó được đàng chân lân đàng đầu ; con sẽ gặp hoạn nạn gấp đôi đối lại tất cả những việc lành con đã làm cho nó” (Hc 12,4-5).Cũng thế, thánh Phaolô dạy : “Bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những anh em trong cùng đại gia đình Đức Tin” (Gl 6,10). Những người này Đức Giêsu gọi họ là “chiên của tôi”, nên Ngài cho họ được ở bên phải  Ngài, Đúng như Lời Kinh Thánh nói : “Chính là nhờ tay hữu Chúa, tay mạnh mẽ và ánh tôn nhan Ngài, vì Ngài yêu thích họ” (Tv 44/43,4b) ; trái lại, những kẻ nói KHÔNG với đồng loại, chúng bị xếp đứng bên trái Ngài. Trong nghề chăn súc vật, người chủ chăn tối đến ông tách chiên dê ra hai chuồng, vì chiên có bộ lông dày nên không cần đốt lửa sưởi ấm, còn dê vì bộ lông mỏng, nên đêm lạnh cần đốt lửa sưởi ấm chúng. Như thế, kẻ ác là dê đứng bên trái Chúa, Ngài vẫn thương họ, nhưng họ không thể vào dự tiệc Nước Thiên Chúa, họ như cô dâu “khỏa thân”, chàng rể có muốn đưa cô dâu vào bàn tiệc cũng không dám, dù chàng rất yêu nàng (x Kh 19,7-8). Vì thế thánh Gioan, trong một thị kiến nghe Chúa phán : “Ta đến như kẻ trộm. Phúc thay kẻ canh thức và giữ áo mình, kẻo phải đi đứng trần truồng và bị người ta nhìn thấy sự loã lồ của mình! " (Kh 16,15).

Vậy sống Đức Ái Kitô giáo, Đức Giêsu  dạy phải hội đủ hai điều kiện :

-   Người đi phục vụ phải có Chúa ở cùng, vì Thiên Chúa là Đấng Có, đúng với danh của Ngài là Giavê, nhờ Chúa là Đấng Amen hoàn hảo được hô lên (x 2Cr 1,18-22 ; Kh 3,14).

-   Người đi phục vụ “có” làm điều tốt cho người anh em, vì thế ngày cánh chung Chúa chỉ tra hỏi điều “có” nơi người lành cũng như kẻ ác (x Tin Mừng).

Ai chỉ làm điều tốt cho đồng loại mà không có Chúa ở cùng, thì đó là công việc của loài người trước sau sẽ ra tro bụi, muốn việc lành của mình làm có giá trị cứu độ, góp phần tôn vinh Thiên Chúa, lưu lại đến cõi sống muôn đời, thì việc lành ấy phải được làm trong Thiên Chúa (x Cv 5,38-39), đó mới là Đức Ái Kitô giáo. Vì thế thánh Phaolô nói : “Người ta được cứu độ không phải do việc lành bởi Luật dạy mà là lòng tin” (Gl 2,16).

Trong quan hệ của ta đối với Chúa và đồng loại, đã nhiều lần ta nói đã “không” với Chúa, nghĩa là nhiều lúc đã phạm tội. Thế mà những người được mời gọi vào dự tiệc Nước Trời – được cứu độ - Chúa không hề nhắc đến tội họ đã phạm, mà Ngài chỉ hỏi mọi người về những việc lành đã làm cho đồng loại. Bởi vì việc lành ta làm có giá trị thanh tẩy tội lỗi của ta.

Có tám cách người ta được Chúa tha tội :

1/ Sám hối tội, xin Chúa thương xót để được theo Ngài giống anh trộm lành trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh ở đồi Sọ (x Lc 23,39-43).

2/ Tin tưởng, yêu mến, say mê đọc và suy gẫm Lời Chúa. Cụ thể như ông Nathanael ngồi dưới gốc cây vả đọc Sách Luật, khi đến với Đức Giêsu, ông được Ngài xác nhận : “Đây là người Israel nơi ông không có gì gian dối” (Ga 1,47-48). Chính Đức Giêsu đã nói : “Chúng con được sạch bởi Lời Thầy nói với chúng con” (Ga 15,3). Và Ngài cũng nói : “Ai nghe Lời Ta và tin vào Đấng đã sai Ta thì có sự sống đời đời và khỏi phải đến tòa phán xét, nhưng đã ngang qua sự chết mà vào cõi sống” (Ga 5,24). Vì thế lời cầu nguyện trong Thánh Lễ hôm nay ta thưa : “Lạy Chúa, Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống” (Ga 6,63 : Đáp ca).


3/ Chia sẻ :
Việc chia sẻ cứu cho khỏi chết và không để rơi vào cõi âm ty, vì trước nhan Đấng Tối Cao, của chia sẻ là một lễ vật quý giá” (Tb 4,10-11). Thánh Phêrô cũng nói : “Đức ái phủ lấp muôn vàn tội lỗi” (1Pr 4,8).Cụ thể như ông Giakêu, khi biết chia sẻ phân nửa gia tài cho đồng loại, ông được Đức Giêsu lên tiếng khen : “Hôm nay cả nhà này được ơn cứu độ, vì người này mới thực là dòng giống của Abraham” (Lc 19,1-10).

4/ Đưa người tội lỗi về với Chúa. Thánh Giacôbê nói : “Kẻ nào làm cho một tội nhân bỏ đường lầm lạc mà trở về, thì cứu được linh hồn ấy khỏi chết và che lấp được muôn vàn tội lỗi của mình” (Gc 5,20).

5/ Bí tích Thánh Tẩy : Ơn đặc thù  của Bí tích Thánh Tẩy là tha tội tổ tông (nếu có tội riêng cũng được tha).

6/ Bí tích Giao Hòa : Nhằm tha tội nặng (x Giáo Luật số 989). [người có tội nhẹ cũng nên xưng tội]

7/ Bí tích Xức Dầu : Nhằm tha hết tội nặng-nhẹ cho người Kitô hữu trong tình trạng nguy tử, họ không đủ khả năng xét mình xưng tội.

8/ Đặc biệt nhất là Bí tích Thánh Thể : Là trung tâm của các Bí tích khác, là Bí tích tha tội bậc nhất, các Bí tích khác quy hướng về Bí tích Thánh Thể, Bí tích Thánh Thể thông ơn cho các Bí tích khác. Vì nếu Đức Giêsu  không phục sinh, không có Bí tích Thánh Thể  thì có ban Thánh Tẩy, Giao Hòa, Xức Dầu, cũng không có ơn tha tội ! (x GL Roma số 1407 và 1414).

Thánh Gioan Kim Khẩu nói : “Bạn muốn tôn kính thân thể Chúa Kitô ư? Chớ khinh chê Thân Thể ấy khi Thân Thể ấy trần trụi. Thân thể Chúa ở đây không cần y phục, nhưng cần tâm hồn trong trắng, còn thân thể Chúa ngoài kia thì cần được chăm lo tận tình. Hãy đem của cải phân phát cho người nghèo. Thiên Chúa chẳng cần bình vàng hay chén vàng, nhưng cần những tấm lòng vàng.


Tôi nói thế, không phải để ngăn cản việc dâng cúng, nhưng điều tôi xin là đồng thời với việc dâng cúng hoặc trước khi dâng cúng, hãy chia sẻ trước. Chúa vui nhận của dâng cúng, nhưng Người vui hơn nhiều khi nhận của làm phúc. Khi dâng cúng, chỉ có người dâng được lợi ; còn khi làm phúc, cả người nhận cũng được lợi nữa. Một đàng,
xem ra dâng cúng là dịp phô trương ; nhưng đàng này trao tặng chỉ để làm phúc hay bày tỏ tình thương.


Quả thật, ích lợi gì khi bàn thờ của Đức Kitô thì chất đầy những bình vàng, đang lúc chính Người lại phải chết vì chẳng có gì ăn?Trước hết, hãy cho kẻ đói ăn no đã, rồi còn lại bao nhiêu sẽ đem trang hoàng cho bàn thờ của Người. Sao bạn lại bỏ vàng ra làm chén lễ mà không chịu cho lấy một chén nước? Bạn đem khăn vàng ra trải mặt bàn thờ cho Người làm chi vậy, đang khi chính Người cần mảnh vải che thân, sao bạn không cho? Làm thế thì lợi ích gì? Bạn thử nói cho tôi nghe xem : Nếu thấy Người đang cần của ăn mà không có, bạn bỏ mặc Người, rồi cứ đem vàng ra dát lên bàn của Người,liệu Người biết ơn bạn, hay đúng hơn, lại không
nổi giận với bạn sao? Rồi chi nữa : Nếu bạn thấy người mặc đồ rách, toàn thân rét cứng, bạn chẳng nghĩ gì đến cần áo của quần áo của Người, cứ lo xây cho Người từ cột vàng này đến cột vàng khác, mà bảo làm như vậy là tôn kính Người sao? Người lại chẳng nghĩ là đang bị nhạo báng và sỉ nhục đến cực độ sao?

Cũng hãy suy nghĩ điều này về Đức Kitô khi Người lang thang đó đây làm thân lữ khách, không cửa không nhà : Bạn không đón Người vào nhà bạn, cứ lo lát nền nhà cho đẹp, lo trang trí tường vách, trang trí các đầu cột, lấy giấy bạc treo đèn ; còn chính Người đang bị xiềng xích trong tù!... Bạn còn biết lo làm những việc khác nữa. Thậm chí tôi khuyên bạn làm phúc chia sẻ trước khi làm  những việc khác. Quả thật, không hề có ai bị kết tội vì đã không trang trí Nhà Thờ, nhưng ai chểnh mảng việc làm phúc sẽ phải xuống hỏa ngục, chịu lửa không hề tắt và chịu cực hình dành cho ma quỷ. Vì thế, trang trí ngôi nhà thì cũng đừng hờ hững với người anh em đau khổ, vì người anh em ấy còn đáng giá hơn cả Đền Thờ”.


THUỘC LÒNG

Đức ái phủ lấp muôn vàn tội lỗi ! (1 Pr 4,8)

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang