SÁNG MẮT ĐỨC TIN NHỜ HỘI THÁNH CÔNG GIÁO

12/7/2012 11:36:57 AM
THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT I – MÙA VỌNG

Mt-9_27-31.jpg 

Lời Chúa: Mt 9,27-31

27Khi ấy, Đức Giê-su đang trên đường đi, thì có hai người mù đi theo kêu lên rằng: "Lạy Con Vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi! "28Khi Đức Giê-su về tới nhà, thì hai người mù ấy tiến lại gần. Người nói với họ: "Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không? " Họ đáp: "Thưa Ngài, chúng tôi tin."29 Bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói: "Các anh tin thế nào thì được như vậy."30 Mắt họ liền mởra. Người nghiêm giọng bảo họ: "Coi chừng, đừng cho ai biết! "31Nhưng vừa ra khỏi đó, họ đã nói về Người trong khắp cả vùng.
-----


 

Loại mù nào cũng gây đau khổ, nhưng mù đức tin thì khổ nhất. Thực vậy :

- Mù con mắt xác thịt vẫn còn nhờ cây gậy để mò mẫm bước đi, dù chậm chạp.

- Mù chữ, dễ bị người khác gạt gẫm nên phải lệ thuộc vào người biết chữ.

- Thầy thuốc mù (lầm lẫn thuốc), giết thân xác bệnh nhân.

- Mù tư tưởng, như chủ thuyết vô thần giết chết cả một thế hệ.

- Mù tôn giáo : tự tiêu diệt hồn xác mình và lôi kéo nhiều người xuống hỏa ngục !


I. LÝ DO MÙ TÔN GIÁO VÀ HẬU QUẢ CỦA NÓ.


Cả bốn tác giả Tin Mừng đều ghi lại phép lại Đức Giêsu mở mắt người mù, đó là dấu chỉ Ngài muốn mở mắt Đức Tin cho cả loài người, vì giống nòi này đã bị mù Đức Tin khởi đi từ tội nguyên tổ Adan, Eva, bởi những nguyên nhân sau :


1/ MÙ VÌ ĐÒI BIẾT QUÁ ĐIỀU PHẢI BIẾT.


Thực vậy, nguyên tổ Adam - Eva đòi biết hết mọi mùi vị trái cây Chúa dựng nên, kể cả trái Chúa đã cấm. Hậu quả thần chết xuất hiện chịt cổ cả dòng giống này (x St 3).


Vì thế, thánh Phaolô khuyên : “
Được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có ích! Được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều xây dựng, đừng để sự gì vô ích lạm phép trên thân thể mình” (1Cr 6,12 ; 10,23). Vậy điều được phép làm mà không cần thiết, không có lợi, đã không nên làm, huống chi nguyên tổ Adam, Eva đã lạm dụng tự do hái ăn cả trái Chúa cấm, thì gai góc mọc lên : sự dữ bao vây làm khổhọ : Vợ chồng đố kỵ nhau, Cain - con trai trưởng giết em, Lamek là cháu lấy hai vợ lại còn đòi báo thù 70x7 (x St 3-4).


2/ MÙ VÌ TỰ ÁI, TỰ MÃN, TỰ TÔN.


Đan cử như những đầu mục Do Thái tự mãn nắm trọn Luật Môsê, nên ai kém hơn họ về lãnh vực này, thì họ nạt nộ và cấm cách, ngăn cản không cho tin theo Đức Giêsu (x Ga 7,45-52). Kìa anh Ladarô sau khi được Đức Giêsu cho sống lại làm cho nhiều người tin vào Đức Giêsu, thì họ quyết định giết Đức Giêsu và cả anh Ladarô (x Ga 12,10).


3/ MÙ VÌ KHÔNG MUỐN NGHE HỘI THÁNH RAO GIẢNG.

Cụthể dân thành Athena mù quáng kính thần Vô Danh, họ thờ vị thần mà họ không biết lý lịch, khi họ nghe ông Phaolô giảng về Đức Kitô cho kẻ chết sống lại, thì họ chế nhạo và đuổi khéo ông đi nơi khác: “Thôi ông để khi khác chúng tôi nghe” (x Cv 17,32). Như thế họ mang danh là giới trí thức, mà lại mù không biết đón nhận Đấng họ tôn thờ là Chúa Giêsu Phục Sinh, chỉ có Ngài mới đáp ứng mọi nhu cầu sự sống của loài người (x Cv 4,12). Loại mù này là những kẻ ngu đần xây nhà không theo kỹ thuật phải đặt móng trên nền đá, nhưng lại xây trên cát, khi giống tố xảy đến kéo sập nhà, chôn sống mọi người đang ở trong đó ! (x Mt 7,24) Khốn nạn hơn nữa trở thành kẻ sát nhân, không trừ người vô tội. Đan cử ông Saulô, khi chưa được học giáo lý nơi môn đệ Đức Giêsu, dù mắt vẫn mởnhưng ông chẳng nhìn thấy gì, đang lúc ông xông đến Đama đòi tiêu diệt hết những người Công Giáo vô tội (x Cv 9,8). Vậy mà ông cứ tưởng làm như thế là tôn vinh Thiên Chúa (x Ga 16,2).


4/ MÙ VÌ CỦA ĐỜI NÀY VÀ HAM DANH VỌNG.


-
Mê hưởng thụ của vật chất
: Cụ thể như phú hộ được mùa, ông phá kho cũ xây kho mới, chất của cải vào đó mà ru hồn hưởng thụ (x Lc 12,16) ; hoặc như tên phú hộchỉ mặc sang ăn sướng mà không quan tâm đến nỗi đau khổ của Ladaro nằm ngay đầu ngõ (x Lc 16,19t). Những loại này tự gieo mình xuống hỏa ngục !


-
Ham danh vọng
: Như các môn đệ tranh nhau quyền bính, gây bất hòa giữa anh em (x Mc 9,33t) ; độc ác nhất là ông Philatô dù đã xét xử Đức Giêsu, biết Ngài là Đấng vô tội, chính vợ ông cũng ngăn cản ông : “Đừng xâm phạm đến ông Giêsu”, do đó ông đã muốn tha bổng Đức Giêsu, nhưng chỉ vì dân làm áp lực, dọa sẽ tố cáo ông với chính quyền Roma, ông sẽ mất chức mất quyền, thế là ông làm mù lương tâm, trao Đức Giêsu cho kẻ ác giết (x Mt 27,19 ; Ga 19,12t).

5/ VÌ MÙ KHÔNG CÓ LẬP TRƯỜNG, NÊN A-DUA TOA RẬP VỚI ÁC NHÂN.


Cụ thể, nhiều người Do Thái được Đức Giêsu ban ơn, hoặc họ đã chứng kiến những phép lại Ngài làm, đã tin vào Ngài, và tung hô. Thế nhưng, trước tòa án, họ hùa theo các đầu mục Do Thái đòi lấy mạng Đấng Vô Tội mà đón nhận tên cướp Banaba (x Mt 27, 39t ; Ga 2,23 ; 18,39-40).


II. MUỐN ĐƯỢC CHÚA GIÊSU MỞ MẮT ĐỨC TIN CHO, THÌ MỖI NGƯỜI PHẢI THỰC HÀNH BỐN ĐIỀU RÚT RA TỪ PHÉP LẠ ĐỨC GIÊSU CHỮA LÀNH CHO NGƯỜI MÙ TRONG TIN MỪNG HÔM NAY. BỞI VÌ ĐỨC TIN KHÔNG VIỆC LÀM LÀ ĐỨC TIN CHẾT
(Gc 2,17).

1- Phải sống hiệp thông với Hội Thánh Chúa Kitô.

Hình ảnh hai người mù cùng gióng tiếng kêu xin Đức Giêsu chữa lành (x Mt 9,27a : Tin Mừng). Đây là dấu chỉ “Chúa không muốn cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết” (x Hiến Chế Hội Thánh số 9). Liên kết ở đây là kết hợp với Chúa Giêsu và liên kết với mọi người Công Giáo kiên trì sống Đức Ái, cũng như liên kết với các Thánh.


2- Phải kêu cầu danh Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ duy nhất
(x Cv 4,12).


Hìnhảnh hai người mù van xin Đức Giêsu bằng danh hiệu “Con Vua Đavid” để được sáng mắt (x Mt 9,27b : Tin Mừng).


Danh hiệu này, Chúa đã dùng miệng ngôn sứ Samuel báo trước Đấng Cứu Thế thuộc dòng dõi vua Đavid sẽ đến cứu độ muôn dân (x 2 Sm 7,12 ; Cv 13,23). Chính hai người mù được Đức Giêsu mở mắt cho hôm nay là chứng nhân của lời ngôn sứ Isaia đã tiên báo : “
Khi Đấng Cứu Thế đến, Ngài cho kẻ điếc được nghe, kẻ mù được sáng mắt”(Is 29,18 : Bài đọc).


3- Phải tìm gặp Chúa Giêsu trong Hội Thánh của Ngài.


Vì hai người mù cứ phải tin tưởng và kiên nhẫn theo Đức Giêsu về nhà của Ngài, lúc đó Ngài mới lên tiếng : “
Đức tin của các ngươi đã cứu các ngươi” (Mt 9,28–30 : Tin Mừng). Nhà của Đức Giêsu phải hiểu là Hội Thánh Công Giáo. Ai đến với Chúa Giêsu thì làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia (29,21-24 : Bài đọc): “Từ nay Giacob (dân Thiên Chúa tuyển chọn) sẽ không còn phải xấu hổ, từ nay chúng không còn bẽ mặt thẹn thùng. Những kẻ hèn mọn sẽ thêm phấn khởi, người nghèo túng được nhảy múa tưng bừng, loài bạo chúa không còn nữa, quân ngạo mạn sẽ phải tiêu vong. Những người tâm trí lầm lạc sẽ được sự hiểu biết, và những kẻ ương ngạnh sẽ chấp nhận lời răn dạy” (Is 29, 21-24 : Bài đọc). Đó là chiến thắng của Chúa Giêsu Phục Sinh, Ngài trao cho Hội Thánh quyền chia sẻ Lời Chúa để thống trị mọi sự ác (x Mc 16,15-18).


Thực vậy, ông Saulô là kẻ mù quáng về Đức Tin, ông độc ác hơn sói, hơn rắn lục, vì ông ôm áo động viên người ta ném đá Stêphanô, và ông còn xông tới Đama bắt gặp bất cứ đàn ông, đàn bà, người lớn, trẻ nhỏ, ai theo đạo Chúa Giêsu thì ông tra xiềng xích vào tay rồi tống ngục (x Cv 7. 9). Thế mà sau khi ông được học giáo lý nơi môn đệ Chúa Giêsu, ông đã tin vào Ngài, và sau khi ông được Chúa mở mắt Đức Tin cho, ông trở nên chứng nhân xuất sắc nhất trong các Tông Đồ Chúa chọn (x 2Cr 11,5). Chỉ những ai được Chúa mở mắt Đức Tin như ông Phaolô, mới hô lên : “
Kìa Chúa chúng ta ngự đến uy quyền, sẽ chiếu tỏa ánh quang cho tôi tới Người rạng ngời đôi mắt” (Tung Hô Tin Mừng).


Đây là một chân lý rất xác thực mà ông Matthêu muốn nhấn mạnh. Để minh chứng sự xác thực này, ông cố ý ghi
hai người mù được Đức Giêsu mở mắt (x Mt 9,27 ; 20,29) ; trong khi đó ông Marco, ông Luca, và ông Gioan chỉ viết có một người mù được Chúa mở mắt (x Mc 10,46 ; Lc 18,35 ; Ga 9).


Ông Luca ghi nhận có
hai tên trộm bị đóng đinh với Đức Giêsu, thì chỉ có một tên nhạo báng Ngài (x Lc 23,39-42), trong khi đó ông Matthêu lại ghi cả hai tên trộm đều xỉ vả Đức Giêsu (x Mt 27,44). Vì ông Matthêu muốn nhấn mạnh : Đức Giêsu chịu đau khổ và tủi nhục tốiđa. Cả khi Đức Giêsu khải hoàn vào thành Giêrusalem, ba ông Marcô, Luca và Gioan đều ghi Đức Giêsu ngồi trên lưng một con lừa (x Mc 11,7 ; Lc 19,35 ; Ga 12,14) ; riêng ông Matthêu thì lại ghi Đức Giêsu ngồi trên lưng lừa mẹ và lừa con (x Mt 21,7), là ông muốn nhấn mạnh Đức Giêsu xứng đáng được cả người lớn, lẫn trẻ nhỏ làm vinh hiển Ngài.


Nói tóm lại sở dĩ thánh sử Matthêu có ý dùng con số hai để minh chứng với người Do Thái rằng : những điều ông viết trong Tin Mừng là xác thực, theo như Luật Do Thái đã quy định : “
Chứng của hai người thì xác thực” (Ds 35,30 ; Ga 8,17).

4- Rao giảng Tin Mừng bởi tình yêu Đức KiTô thúc bách.

Cụ thể như trong Tin Mừng Matthêu, hai lần Đức Giêsu chữa người mù, Ngài đều cấm họ không được nói cho ai về Ngài (x Mt 9,30-31 : Tin Mừng ; Mt 20,31), nhưng càng cấm, họ càng nói nhiều hơn về Đức Giêsu : Hai lần lệnh cấm nói về Đức Giêsu cũng nhằm nhấn mạnh việc rao giảng Tin Mừng tối ư cần thiết, đó là điều xác thực. Cho nên không có Luật nào cấm nói về Chúa được.

Trong Tin Mừng của Marcô, bốn lần Đức Giêsu cấm người đã được ơn chữa lành bệnh, không được nói cho ai biết về Ngài :

- Cấm người cùi (x Mc 1,40t).

- Cấm ông Giairo đã xin Chúa cứu con gái ông thoát chết (x Mc 5,7).

- Cấm người điếc ngọng (x Mc 7,36).

- Cấm người mù (x Mc 8,26).


Nhưng bốn lần cấm trên, thì lần I : người cùi ; lần III : người điếc và ngọng, lệnh cấm không được tôn trọng.

Nếu ta hỏi mọi người : Không làm theo lời Đức Giêsu dạy, thì có tội hay có phúc ? Chắc chắn ai cũng trả lời : Có tội ! Nhưng không tuân lệnh Chúa cấm giảng Tin Mừng, cứ nói về Ngài, thì lại là người có phúc nhất !

Chính sự nghịch lý này có ý nhấn mạnh : Việc rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô phải khởi đi từ “tình yêu Đức Kitô thúc bách“ (x 2Cr 5,14). Có nghĩa là giảng Lời Chúa vì yêu chứ không phải vì Luật buộc. Do đó thánh Phaolô nói :“Tôi có sự thật về Đức Kitô không ai bịt miệng tôi được!’’ (2Cr 11,10) Chỉ những ai vì tình yêu mà rao giảng Tin Mừng, mới xứng đáng tuyên xưng Đức Tin :“Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi,tôi còn sợ người nào? Chúa là thành luỹ bảo vệ đời tôi, tôi khiếp gì ai nữa?’’ (Tv 27/26,1 : Đáp ca).


Vì thế mà thánh Tông Đồ khuyên Timôthê, môn đệ của mình :“
Hãy rao Lời Chúa, hay lên tiếng khi thuận cũng như lúc nghịch, hãy nhẫn nại và chủ tâm dạy dỗ. Vì có thời người ta không chịu nghe giáo lý lành mạnh, sự thật thì họ ngoảnh đi, còn chuyện bá láp thì họ xô lại, theo dục vọng mà kiếm đủ thứ thầy’’ (2Tm 4,2-5).

Luật chơi dế, dế phải đá, phải gáy, con nào không gáy, không đá, thì lấy sợi tóc cột vào đầu nó rồi quay tít, để khi nó gặp đối thủ, nó phải gáy, phải đá. Làm thế, mà dế không gáy, không đá, thì nó bị ngắt đầu lấy tăm ghim đầu nó, kích cho con khác gáy, phải đá ! Thế thì kẻ không biết nói về Chúa Kitô, có nên xử nó để kích người khác rao truyền về Chúa Kitô hay không ?

Năm 1974, ông Jacques Lebreton được 78 tuổi, mới được Đức Giám mục địa phận Beauvais nước Pháp truyền chức Phó tế cho.

Người ta thắc mắc :

- Trước đây ông là một đảng viên cộng sản vô thần, vì một tai nạn xe hơi, ông đã bị cụt hai tay, và mù cả hai mắt ! Chức Phó tế cần phải đọc sách mới có khả năng giảng. Mắt đâu để đọc sách? Tay đâu,để đổ nước ban Bí tích Thánh Tẩy cho người ta.Thế thì truyền chức Phó tế cho ông để làm gì ?!

Đức Giám mục trả lời :

- Jacques Lebreton còn trái tim.

Quả thực, sau khi lãnh Phó tế, thầy Jacques Lebreton đã giảng mỗi năm khoảng 200 bài Thánh Kinh trong các trường đại học, được rất nhiều sinh viên ca tụng.

Tâm tình của thầy Jacques Lebreton rất giống tâm tình của thánh Phaolô : “Khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng, tự ý làm việc ấy thì tôi có công, còn nếu ngoài ý tôi, thì đó là trách nhiệm Chúa đã ký thác cho tôi !” (1 Cr 9,16-17).

THUỘC LÒNG

Tôi có sự thật về Đức Kitô, thì không ai bịt miệng tôi được! (2Cr 11,10)


Lm. Giuse Đinh Quang Thịnh

Lên đầu trang