Sài Gòn: Hoa và Lệ

10/5/2021 12:08:44 PM
Địa chỉ bây giờ nơi Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế đang tọa lạc là một địa thế trắc lợi. Chỉ những người cao tuổi, những ai nghiên cứu về lịch sử, về địa dư thì mới biết rằng nơi đây ngày xa xưa lắm chỉ là đám sình lầy.

saigon.jpeg

Ngày mỗi ngày khi xã hội tăng tiến và phát triển cũng như đất chật người đông, mảnh đất gần hố rác ấy trở nên sầm uất và nhộn nhịp như mọi người thấy. Rồi những năm gần đây, với nhịp độ phát triển, nhiều cao ốc đã mọc lên làm áng ngữ đi cái khung cảnh đẹp mà từ xưa người ta vẫn thấy tháp chuông cao.

Đàng sau tháp chuông cao và những tòa cao ốc mọc lên ấy vẫn là nhiều dãy nhà tạm gọi là tươm tất hơn một chút nhưng vẫn tọa lạc trong những con hẻm chằng chịt lối đi. Trong những con hẻm nhỏ đó, đa phần vẫn là những con người nghèo cùng với xóm trọ cho anh chị em di dân.

Quanh quanh cái khu đô thị xem chừng sầm uất này lại là nơi nương náu của nhiều anh chị em sống bằng nghề buôn gánh bán bưng. Đa phần anh chị em ở đây là những người sống bằng và với cái mẹt nho nhỏ trong đó là vài quả xoài xanh, ít cái trứng cút luộc và ít cái bánh phồng tôm. Với cái mẹt nho nhỏ này, họ đủ để đắp đổi ngày qua tháng lại ở chốn tha phương.

Những ngày phong tỏa, những "thị mẹt" trong những con hẻm nhỏ này có lẽ là khổ hơn ai hết. Dường như tất cả các quán ăn và nhậu đóng cửa để rồi cái mẹt cũng buồn theo và buồn nhất vẫn là những "thị mẹt" ngày đêm rong ruỗi trên mọi nẻo đường đời để kiếm sống.

Từ lâu, những ngày sống trong mảnh đất thân yêu của Nhà Dòng, đôi khi đi ra ngoài có việc hay rong ruỗi trên đường vẫn thấy những cái thúng, những cái mẹt, những gánh hàng rong cứ chiều chiều túa ra đường như con chim đi tìm mỗi lo cho tổ ấm. Và nay cũng vậy, những con người nghèo ấy vẫn tá túc trong xóm trọ để đắp đổi qua ngày.

Như vậy, ta lại bắt gặp được một Sài Gòn không phải chỉ là hoa lệ mà Sài Gòn vừa có hoa và vừa có lệ.

Tưởng nghĩ chẳng phải chỉ quanh cái khu vực ga Sài Gòn mới có những con người nghèo như vậy nhưng đâu đó còn nhiều và nhiều người nghèo lắm.

Bỏ quận 3, vòng qua Bình Thạnh hay như quận 4 và nhiều quận khác nữa ta cũng bắt gặp những con người nghèo sống trong lệ giữa thành phố tưởng chừng như đầy hoa.

Giữa cơn dịch bệnh này, không chỉ người nghèo mới khóc nhưng cả người giàu cũng phải khóc. 4 tháng trời ròng rã và tiếp theo những ngày úp úp mở mở kín kín hở hở là chuỗi ngày dài chôn vùi cuộc sống của những anh chị em di dân.

Chẳng ai muốn bỏ quê vào Sài Gòn và cũng chẳng ai muốn bỏ Sài Gòn để về quê nếu như nhà quê trước khi họ rời đi được yên ổn hay như Sài Gòn được bình yên khi họ rời bước. Sài Gòn xem chừng như là mảnh dất của dễ sống nhưng thật sự không phải dễ sống.

Nhìn những cao ốc mọc lên như nấm thì chắc hẳn nhiều người vui nhưng cũng không ít những người buồn. Thật sự bên dưới của Sài Gòn hoa lệ đó là khoảng cách giàu nghèo ngày càng một lớn. Dĩ nhiên có những tầng lớp ngày mỗi ngày càng giàu thêm nhưng lại còn đó những người bơ vơ vất vưởng kiếm sống.  

Có những câu chuyện mà người ta khoe nhau với khối tài sản ngàn tỷ và đi trên con xe vài chục tỷ sao lại thấy chạnh lòng : "Cái bánh xe của chị thôi bằng giá chiếc xe của nó. Xe của chị mấy chục tỷ mà cưng ! Hột xoàn của chị cả rồ ! Sổ đỏ của chị đem đi cân ký ...".

Nghe những lời đó sao mà chua cay quá ! Họ đâu biết rằng cái sung sướng, cái phủ phê của họ đằn lên nỗi đau của kiếp nghèo của không biết bao người. Phận đời nổi trôi để rồi còn đó và có đó những kiếp nghèo. Cái nghèo dường như thương nhiều người lắm và thương cả chính tôi.

Vậy đó, giữa Sài Gòn xem chừng ra đầy hoa nhưng cũng không thiếu lệ !

Thương và thương lắm cho những lệ giữa phố đầy hoa.

Lm. Anmai, CSsR

Lên đầu trang