Quỹ truyền giáo và...

10/24/2019 6:10:33 PM
Sẵn dịp ngồi dùng cơm tối với Cha Sở, chia sẻ dăm điều bốn chuyện của cuộc sống.

Đang dùm cơm thì một trưởng họ đến gặp để đưa phong bì Quỹ Truyền Giáo mới nhận của ngày qua. Nhân vì “sự ấy”, Cha Sở nói họ kia gom được … 53 ngàn ! Và nơi sở tại thì được sáu trăm rưỡi.

 

Thật ra cũng chả lạ lắm khi mới đây không lâu, cũng tại cái họ nhỏ gần đó, sau khi thông báo bà con gom góp để làm cái bàn thờ mới thay cho cái bàn ăn phở thì thu được tổng cộng … 500 ngàn. Cũng chả lạ lẫm gì với con số 53 ngàn hay 500 ngàn hay 6 trăm rưỡi. Dường như những con số đó là con số thường tình ở huyện cơ mà ! Đâu có gì phải suy nghĩ.

 

Thế nhưng rồi, nói không suy nghĩ cũng không được. Đơn giản rằng khoảng cách giàu nghèo và sung túc ngày càng lớn nhất là kinh tế đang rơi vào vùng căng thẳng.

 

Đi vào các họ nhỏ, đi ngang qua những đồi chà phê hay những vườn tiêu lòng ai đó dù không quen với họ cũng trĩu nặng khi tiêu thì chết còn cà phê thì mất mùa. Ở vùng đâu đó cách nơi ở chừng vài mươi kí lô mét thì người dân ở đó khổ đến độ phải bỏ nhà mà đi mưu sinh cho cuộc sống. Họ chấp nhận bỏ tất cả kể cả căn nhà thân thương mà ra đi vì số nợ lớn hơn rất nhiều với gia trị căn nhà hay mảnh đất họ đang có.

 

 nhatho_02.jpg

nhatho_01.jpg

 

Truyền giáo ! Biết rồi khổ lắm nói mãi ! Vâng ! Biết nhưng sẽ phải làm gì đây, nói gì đây, sống gì đây giữa những mảnh đời cơ cực.

 

Và, một thực trạng gian nan khi loan báo sứ điệp Lời Chúa trong hoàn cảnh hiện tại. Giữa một đô thành sung túc thì họ lao vào những cuộc chơi, những trò khoe mẽ để tranh giành chỗ nhất chổ nhì trong cuộc sống. Những con xe vài tỷ đến vài chục tỷ cứ chạy rông trên mọi nẻo đường. Còn những nơi khó thì họ phải lao đầu vào để đương đầu với cuộc sống. Có khi từ sáng sớm đến nửa đêm họ mới về được đến nhà và cứ như thế mãi ngày này sang ngày khác, tháng nọ sang tháng kia để rồi còn đến nhà thờ dự Lễ Chúa nhật đã là may.

 

Mới đây, vô tình chộp được “tháp ngà” cao vút trời xanh gần 30 mét – nơi ngự trị của một ngôi Thánh Đường nguy nga lộng lẫy. Và rồi chiều đến lại bắt gặp ngôi Nhà Thờ cũng chả kém “lộng lẫy nguy nga” trong góc hẻm.

 

Một người quen chợt hỏi “Chúa ở đâu ?” khi nhìn 2 tấm hình tương phản đó.

 

Dĩ nhiên, chuyện xây một đền đài to lớn để thờ phượng Chúa như tâm tư của Đa Vit không phải là xấu nhưng đôi khi người ta quên lãng nhưng căn “chòi thờ” của Chúa. Người xem hình buồn lòng nói : “Giá như chỉ cần cái tháp ngà của Ngôi Đền Thánh ấy cũng dư làm căn nhà thờ nhỏ đơn sơ !”.

 

Thế đó ! Mãi mãi vẫn là sự giằng co giữa cuộc đời. Người thì có tiền nhiều quá để xây những đền đài to lớn nhưng ngược lại, có những con người ngày ngày bán mặt cho đất – bán lưng cho trời ước mong “Chúa của mình” có một gian thờ tươm tất hơn.

 

Truyền giáo là gì ? Truyền giáo như thế nào ? Truyền giáo ngày nay sẽ ra sao vẫn còn là tâm tư đầy nhức nhối nhất là ở những chỗ những nơi mà cái nghèo cứ muốn ôm chầm cuộc sống của biết bao nhiêu con người và cái khổ cái lạnh của tiết trời lạnh giá không hề muốn buông tha cho những con người lạnh giá.

 

   “Truyền giáo” ơi ! Mi là gì để rồi ta phải nặng lòng như thế ? Giữa khối dân nghèo này làm sao có chỗ cho Chúa đứng không phải là chuyện đơn giản. Thôi thì cứ sự thường là phó thác mọi sự trong tay Chúa cho nó lành. Tại sao lòng lại cứ mãi trăn trở với cõi nhân gian để có khi chiều về lòng nặng trĩu giữa bao mảnh đời bất hạnh nơi mảnh đất truyền giáo nghèo.

 

Người Giồng Trôm

Lên đầu trang