Quan tâm người khác như Mẹ

12/20/2019 4:20:51 PM
21 26 Tm Thứ Bảy tuần 3 MV. Thánh Phêrô Canisiô, Lmtsht. (Kn 2:8-14; Lc 1:39-45)

LoiChua.jpg

Đời người là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình nào cũng là một cưu mang: mơ ước được gặp gỡ, chia sẻ, sống trong tự do, xây dựng đời sống, do đó cuộc hành trình nào cũng chứa đựng nhiều hăm hở.

 

Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, đon đả ra đi lên miền Sơn Cước. Đức Maria đã chỗi dậy, vì cưu mang con trong lòng. Cưu mang con trong lòng cũng có nghĩa là nuôi dưỡng một niềm vui bất tận: đứa con càng lớn, niềm vui càng tăng.

 

Niềm vui nào cũng đòi được chia sẻ. Đức Maria đã không cất giữ trong lòng niềm vui vừa cưu mang, nhưng Người đã vội vàng đem niềm vui đến cho người khác.

 

Đích điểm cuộc hành trình của Đức Maria là một miền núi. Núi cao là nơi trắc trở, nhưng cũng thường là nơi hẹn hò giữa Thiên Chúa và con người. Và cũng từ cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa, con người mới có thể đến với người khác.

 

Khi biết tin chị họ mang thai, Mẹ Maria vội vã lên đường thăm viếng. Cuộc thăm viếng của Mẹ đã mang lại niềm vui lớn lao cho bà Ê-li-sa-bét. Niềm vui đó không đến chỉ bởi tình nghĩa, sự quan tâm yêu thương mà Mẹ danh cho bà nhưng bởi sự hiện diện của Hài Nhi Cứu thế trong cung lòng Mẹ. Bà đang rất khao khát Chúa, còn Mẹ thì có Chúa trong lòng.

 

Mẹ Maria đã có tương giao nghĩa thiết với Thiên Chúa, nên Mẹ đã sống cuộc đời Mẹ cách vẹn toàn, sung mãn dù cuộc đời có nhiều bấp bênh, thử thách. Mẹ cưu mang Con Thiên Chúa trong lòng; nhờ vậy, Mẹ trở thành Đấng Đầy Ơn Phúc. Cũng thế, gia đình ông Dacaria, nhất là Gioan Tẩy Giả, đã được đầy tràn niềm vui ơn cứu độ nhờ gặp gỡ Con Thiên Chúa Làm Người mà Đức Mẹ đã mang đến cho gia đình ông.

 

Qua cuộc viếng thăm nầy, chúng ta thấy, Đức Maria đã chuẩn bị đón mừng Con Thiên Chúa giáng trần trong đức tin, đức cậy, đức mến và tâm tình tạ ơn thắm thiết. Phải chăng đó là mẫu gương chuẩn bị đón mừng Chúa Giáng Sinh của chúng ta.

 

Đức Maria có một đức tin chắc chắn và sâu sắc. Chính Elisabeth đã khẳng định: “ Phúc cho Chị là kẻ đã tin rằng, lời Chúa phán cùng Chị sẽ được thực hiện”. Thử hỏi chúng ta có luôn luôn tin tưởng vào Lời Chúa không ?- Thay vì tranh luận, bàn cãi, hay nghi ngờ, chúng ta hãy nỗ lực học hỏi, đào sâu, và đem ra thực hành. Xin vâng theo thánh ý Chúa. Điều đó phải chăng đối với chúng ta đôi khi khó lòng chấp nhận hay không ?-

 

Đức Maria có một đức cậy kiên vững, khi thốt lên:” Thiên Chúa nhớ lại lời ngài đã hứa”. Thiên Chúa không bao giờ đánh lừa, gian dối. Ngài luôn luôn thực hiện lời ngài đã hứa. Vì thế, chúng ta hãy luôn tin tưởng. Ngài sẽ đến cứu giúp, sẽ trao ban hạnh phúc, nếu chúng ta hết lòng trung tín, cậy trông.

 

Đức Maria là mẫu gương bác ái tuyệt hảo. Ngài không đã quản ngại đường sá xa xôi, cách trở. Đến giúp đỡ Elisabeth trong thời kỳ thai nghén. Và nhất là tỏ cho bà biết mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng, Thiên Chúa ở trong chúng ta nhờ ân sủng của ngài. Vì thế, chúng ta hãy cố gắng giúp cho người khác nhận ra Thiên Chúa và hạnh phúc của ngài, bằng lời nói, cử chỉ, hành động và cách sống của chúng ta.

 

Sau cùng, Đức Maria đã tỏ lòng  biết ơn Thiên Chúa, khi cất tiếng ngợi khen, vì đã đoái thương đến thân phận khiêm hạ của ngài: “ Linh hồn tôi tung hô Chúa”. Cũng vậy, Thiên Chúa cũng đã làm cho chúng ta biết bao điều kỳ diệu. Chúng ta hãy luôn luôn biết cám ơn ngài bằng một đời sống yêu thương bác ái.

 

Sống ở đời, người ta phải có tương quan, liên đới. Nhưng trong tương quan, liên đới với những người xung quanh, bạn và tôi đã mang gì đến cho họ? Có khi nào sau cuộc gặp gỡ, trao đổi với ta, họ trở về nhà với tâm hồn nặng trĩu những dằn vặt, đau đớn bởi những lời nói, cử chỉ, hành động thiếu tình bác ái, vị tha của ta? Mẹ Maria đã mang Chúa Cứu Thế đến cho gia đình ông Dacaria. Ta cũng được mời gọi đem Chúa là niềm vui ơn cứu độ đến với những người xung quanh, chứ không phải mang đến cho họ những hiềm khích, chỉ trích gây đau đớn, khổ sầu cho họ.

 

Trong một thế giới đầy dẫy những khổ đau, thì cần lắm những tâm hồn đạo đức cưu mang Chúa và những đôi chân nhiệt thành ra đi lan truyền lòng xót thương của Chúa cho con người. Nhân loại hôm nay đang thiếu những tâm hồn vui tươi và bình an trong một lối sống tự nhiên và giản dị, những tâm hồn khiêm tốn, độ lượng, tĩnh lặng nhưng đầy yêu thương. Phương dược để xoa dịu nỗi lòng nhân thế là cuộc gặp gỡ giữa lòng thương xót của Thiên Chúa và kiếp nhân sinh cần được xót thương. Cuộc sống mỗi người cần có một lý tưởng để vươn đến. Lý tưởng nào đẹp cho bằng đời dấn thân phục vụ. Phục vụ còn ý nghĩa gì, nếu không phải là cho tha nhân niềm vui, bình an và tình yêu của Chúa.

 

Mùa vọng là mùa của cưu mang, của cất bước ra đi. Chúng ta hãy để Đức Kitô lớn lên trong tâm tư, suy nghĩ, hành động của chúng ta. Cùng với Đức Kitô, chúng ta hãy ra đi đến với người khác. Cùng với Đức Kitô, chúng ta hãy biến mọi gặp gỡ hằng ngày thành những trao đổi của yêu thương, phục vụ, quên mình, tha thứ và vui tươi.

 

Huệ Minh

Lên đầu trang