Phúc cho ai không thấy mà tin

5/18/2020 8:27:08 AM
Đối với nhiều người, kể cả các Tông Đồ, sự kiện Chúa sống lại thật hết sức khó tin. Chẳng vậy, Tô Ma nói: “ Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người. Nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi không tin…

quien-era-el-apostol-tomas.jpg

Tám ngày sau, môn đệ lại họp nhau trong nhà và Tô Ma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giê Su hiện đến đứng giữa  mà phán: Bình an cho các con. Đoạn Người nói với Tô Ma: Hãy xỏ ngón tay con vào đây và hãy xem tay Thầy. Hãy  đưa bàn tay con  và xỏ vào cạnh sườn Thầy, chớ cứng lòng nhưng hãy tin. Tô Ma thưa rằng:  Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con. Chúa  Giê Su nói với ông: Tô Ma, vì con đã xem thấy nên con đã tin. Nhưng phúc cho những ai không thấy mà tin” ( Ga 20, 24 -29 ).

 

Chắc là khi ấy, Tô Ma không dám xỏ ngón tay vào các vết thương của Chúa bởi ông đã thực lòng tin và chỉ biết sụp  xuống thờ lạy Ngài.  Tuy nhiên lòng tin của Tô Ma cũng như của các Tông Đồ khi ấy  còn rất mờ nhạt, vì chưng vẫn chưa nhận ra được sứ mạng của Thầy mình.

 

Sao có thể nói các Tông Đồ chưa nhận ra được sứ mạng của Chúa Giê Su khi đến cõi thế gian này ? Lý do là vì ngay trước khi  Chúa về trời, các ông còn đưa ra câu hỏi: Thưa Chúa, có phải  đây là lúc Ngài sẽ khôi phục nhà Itsraen hay không ?

 

Chúa không trả lời thẳng vào câu hỏi mà nói: Thời hạn và nhật kỳ  mà Cha  đã tự quyền định đoạt thì các ngươi chẳng nên biết. Nhưng khi Thánh Linh giáng trên các ngươi  thì các ngươi sẽ nhận lãnh rồi làm chứng nhân cho Ta tại Gierusalem , cả Judea, Samari và cho  đến tận cùng trái đất” ( Cv 1, 6 -8 ).

 

Chúa nói như thế  để gián tiếp  cho  biết sứ mạng của Ngài  cũng  như  của các môn đệ không phải chỉ  dành riêng cho dân tộc Itsraen nhưng cho toàn thế giới. Đối với dân Do Thái  vào lúc  đương thời Chúa Giê Su thì có nhiều luồng dư luận khác nhau. Kẻ thì cho Ngài là một tiên tri  cao cả, kẻ thì cho là người bị…quỷ ám v.v…Còn trong niềm tin của các môn đệ  thì lại cho Ngài là Đấng Messia từ trời xuống  để cứu dân tộc  mình.

 

Trong nhiều lần hiện ra Chúa Ki Tô Phục Sinh  đã biểu tỏ  rõ ràng về sứ mạng  Cứu Độ của Ngài: “ Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy  Chúa. Chúa Giê Su lại phán bảo các ông rằng: Như Cha  đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con. Nói thế rồi  Ngài thổi hơi  và phán bảo các ông: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai  thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai thì tội người ấy bị cầm lại” ( Ga 20, 21 -23 ).

 

Chúa Giê Su luôn tự  nhận mình  được Cha sai  đến, ngay cả khi đã sống lại.  Vậy sứ mạng được sai đến  ấy là gì ? Xin thưa đó là rao giảng Tin Mừng Nước Trời: “ Vừa rạng ngày Ngài ra  đi đến một nơi vắng vẻ. Có quần chúng kéo đi tìm Ngài theo kịp, muốn giữ Ngài lại không cho đi khỏi họ. Nhưng Ngài nói: ta cần phải  rao giảng Tin Mừng Nước Trời cho các thành thị khác. Vì  cốt tại việc đó mà Ta được sai đến” ( Lc 4, 42 -43 ).

 

Sứ mạng của Chúa Giê Su khi  đến thế gian là để rao giảng Tin Mừng Nước Trời. Chính Chúa đã xác nhận điều ấy, vậy làm sao có thể nói  khác đi  được ?  Thế nhưng  vì căn cớ gì mà  các môn đệ Chúa lại không nhận ra sứ mạng ấy để rồi mãi đến khi Chúa sắp về trời vẫn…lầm tưởng   đưa ra câu hỏi như  thế ?

 

Vì đâu lại có sự lầm lẫn nghiêm trọng đến  vậy ? Đó là vì người ta đã không nhận ra Tin Mừng của Đức Ki Tô là về Nước Trời nội tại: “ Người Pharisieu hỏi Chúa Giê Su  về Nước ĐCT chừng nào  đến thì Ngài đáp: Nước ĐCT không đến cách mắt thấy  được. Người ta cũng sẽ không nói được: Đây này hay đó kia, vì này  Nước ĐCT ở trong các ngươi” ( Lc 17, 20 -21 ).

 

Không thể nói Nước Trời…ở  đây hay ở kia,  bởi vì đó là một Thực  Tại  siêu vượt cả không gian lẫn thời gian, không thể dùng ngôn ngữ  để diễn tả hay lý trí để nghĩ suy được. Thực Tại  Nước Trời ấy cũng chính là Đấng Cha mà Đức Ki Tô muốn mạc khải: “ Ngoài Cha không ai biết Con. Ngoài Con và người nào Con muốn mạc khải cũng không ai biết Cha’ ( Lc 10, 22 ).

 

Mạc khải có nghĩa là…vén tấm màn lên để chỉ cho thấy  điều còn ẩn giấu phía sau.  Điều còn ẩn giấu  đó chính là Đấng Cha…nội tại hằng hữu ở nơi mỗi người. Đức Ki Tô mạc khải để cho ta có thể nhận biết và sống tình con thảo với Đấng Cha thân yêu của  mình.

 

Đấng Cha ấy cũng là một, không khác với Thiên Chúa của các tổ phụ, Chúa Giê Su nói với những  luật sĩ  chất vấn Ngài về vấn đề người chết sống lại: “ Còn về kẻ chết sống lại thì Mai Sen đã tỏ ra trong đoạn  chép về bụi gai: Khi người gọi  Chúa là ĐCT  của Apraham, của Isaac, của Gia Cop. Ấy chẳng phải là ĐCT của kẻ chết  đâu bèn là của kẻ sống. Bởi ai nấy  đều vì Ngài mà sống” ( Lc 20, 37 -38 ).

 

Thiên Chúa là của kẻ sống, ai nấy đều vì Ngài mà sống có nghĩa Thiên Chúa chỉ có thể là Đấng Cha…nội tại trong mỗi người. Tin Thiên Chúa là Đấng nội tại ở nơi mình và trở về  để…sống với  Đấng ấy, đó là toàn bộ con đường tâm linh mà Thiên Chúa  đã ký kết với  tổ phụ Apraham: “ Vả  Đức Giehova có phán cùng Apram rằng:  Ngươi hãy ra khỏi quê hương và nhà cha ngươi mà đi đến XỨ Ta sẽ chỉ cho. Ta sẽ làm cho ngươi  nên một dân lớn. Ta sẽ ban phước cho ngươi cùng làm nổi danh ngươi và ngươi sẽ trở thành nguồn phước đức. Ta sẽ ban phước cho người nào  chúc phúc cho ngươi, nguyền rủa kẻ nào nhục mạ ngươi” ( St 12, 1 -3 ).

 

Từ bỏ quê hương bản quán, cha mẹ để đi đến XỨ sẽ được…chỉ ( Mạc khải, khai thị…) XỨ ấy người Do Thái vẫn đinh ninh là miền đất Canaan. Nhưng đây chỉ là hình bóng của Nước Trời  mầu nhiệm trong  Tân Ước. Như vậy XỨ ấy hoàn toàn không phải là miền Canaan  hay bất cứ xứ sở,  đất nước hoặc một thứ…Triều Đại nào trong chốn thế gian này !

 

Chính bởi XỨ mà tổ phụ Apraham đã được Thiên Chúa hứa …chỉ cho là Nước Trời trong  Tân Ước  thế nên Đức Ki Tô mới gọi đó là Tin Mừng Nước Trời. Ngài rao giảng Tin Mừng và đòi buộc con người cần có lòng tin và việc ăn năn, sám hối: “ Thời đã mãn, Nước Trời đã gần đến. Các ngươi hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng” ( Mc 1, 15 ).

 

Giữa lòng tin vào Tin Mừng và việc ăn năn sám hối có một mối liên hệ khăng khít với nhau. Càng sám hối tội lỗi mình bao nhiều thì càng có lòng tin vào Tin Mừng bấy nhiêu. Ngược lại càng tin vào Tin Mừng thì lại càng sám hối tội mình bấy nhiêu.

 

Đức Ki Tô rao giảng Tin Mừng  Nước Trời và đòi hỏi cần biết…lắng nghe: “ Ai có tai nghe, hãy nghe” và những ai có…tai nghe như thế thì thật có phúc: “ Nhưng phước cho mắt các ngươi  vì thấy được. Cho tai các ngươi vì nghe  được. Ta nói cùng các ngươi: Có nhiều tiên tri và người công chính  đã ước ao điều  các con thấy mà  chẳng  được. Ước ao nghe điều các con nghe mà  chẳng được” ( Mt 13, 16 -17 ).

 

Các tiên tri và người công chính  đã có lòng ước ao thấy Đấng Cứu Thế ra đời mà chẳng được thấy. Ước ao nghe Tin Mừng mà chẳng  được nghe. Còn chúng ta  nay đã cách xa Chúa cả ngàn năm, vậy làm sao có thể…thấy Chúa, có thể nghe Tin Mừng của Chúa ? Còn như  nếu …thấy được ? nghe được thì đó chẳng phải là  mối phúc lớn lao hay sao ?

 

Quả thật Chúa đã cách xa chúng ta  hàng ngàn năm  nhưng Ngài vẫn…ở cùng theo như lời hứa: “ Ta sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (  Mt 28, 20 ). Chúa vẫn…ở cùng trong Giáo Hội Tông Truyền do Ngài thiết lập trên nền tảng  Tông Đồ Phê Rô: “ Còn Ta lại bảo ngươi rằng: Ngươi là Phê Rô, Ta sẽ lập Hội Thánh Ta trên vầng đá này, cửa Hỏa  Ngục chẳng thể thắng  được nó” ( Mt 28, 20 ).

 

Chúa thiết lập Giáo Hội để Ngài…ở cùng nơi các Bí Tích, nhất là Bí Tích Thánh Thể. Bởi đó  tin và lãnh nhận Bí Tích này  mục đích là để cho Chúa Phục Sinh  có thể …ở cùng chúng ta.  Tin như thế thì thật có phúc và cái phúc lớn lao nhất đó là có được sự sống đời đời: “ Như Cha  Hằng Sống đã sai Ta và Ta sống bởi Cha thì cũng thế, kẻ nào ăn Ta sẽ sống bởi Ta vậy. Đây là bánh từ trời xuống, chẳng phải như thứ tổ phụ  ăn rồi cũng chết. Kẻ nào ăn bánh này sẽ sống đời đời” ( Ga 6, 57 -58 ).

 

Mặt khác chúng ta  cũng thật là người có phúc bởi có Chúa…ở cùng, chỉ cần lắng tâm quay về  thì sẽ…nghe  được Tin Mừng  của Ngài. Cái phúc vì nghe được Tin Mừng  thật  hết sức lớn lao bởi khi nghe  được cái Tin  rằng Nước Trời luôn sẵn đủ ở nơi mình thì làm sao không mừng vui cho được ?

 

Trong cơn đại dịch kinh khủng này, nhân loại  đã phải sống trong lo âu, buồn khổ vì không biết tương lai rồi sẽ ra sao ???. Riêng với người Công Giáo  không có Thánh Lễ, không có cầu nguyện cộng đoàn thì hầu như cũng chẳng còn …thấy Chúa đâu nữa  thì làm sao có thể kết hợp  với Chúa Giê Su Thánh Thể ?

 

Thế nhưng biết đâu trong họa lại có phúc nếu chúng ta  vẫn còn lòng tin nơi Chúa như là  ánh sáng soi đường: “ Ta là ánh sáng thế gian. Ai theo Ta hẳn chẳng đi trong tối tăm nhưng có ánh sáng của sự sống” ( Ga 8, 12 ).

 

Chúa là ánh sáng của sự sống tâm linh. Chúng ta tin vào Ngài thì dù sống trong  hoàn cảnh tối tăm mù mịt về đức tin, không  được tham dự Thánh  Lễ cùng với cộng đoàn  nhưng  chúng ta vẫn có thể Rước Lễ thiêng liêng, bất cứ khi nào: “ Lạy Chúa.con tin thật Chúa ngự trong Phép Thánh Thể. Con kính mến Chúa trên hết mọi sự cùng ước ao được Chúa ngự vào linh hồn con….”

 

Chính cái sự…ước ao  được Chúa ngự vào nhà Linh Hồn đó  còn  đẹp lòng Chúa hơn cả những  khi ta rước lễ chỉ như một…thói quen trước đây ? Ước ao kết hợp với Chúa ắt sẽ gặp được Chúa bởi chưng đây  là lẽ: “ Đồng thanh tương ứng. Đồng khí tương cầu”.

 

Dù không…thấy Chúa nhưng vẫn tin  sự hiện hữu của Ngài. Lại nữa  không những Chúa chỉ…hiện hữu  mà còn đem lòng thương yêu và mong mỏi ta về để được  sống mãi bên Ngài./.

 

Phùng  Văn  Hóa

Lên đầu trang