PHẢI CÓ TÂM TƯ NHƯ ĐỨC GIÊSU

2/25/2013 8:25:15 PM
THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 2 - MÙA CHAY

Lc6_36-38.jpg 

Lời Chúa: Lc 6, 36-38

36 Hôm ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. 37 Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. 38 Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy."

  
Suy Niệm


Ta biết mùa Chay là “thời Thiên Chúa thi ân, ngày Thiên Chúa cứu độ” (2Cr 6,2b). Cho ta hiểu rằng mùa Chay đến nhắc nhở mọi người phải trở về với Chúa, mở rộng tâm hồn để Chúa tuôn đổ ân huệ cứu độ, không chỉ cho riêng ta, mà còn cho cả người anh em đang sống lạc xa sự thật. Vì thế mà thánh Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Phụng Vụ số 110 dạy : “Trong mùa Chay, việc sám hối không những chỉ ở trong lòng và có tính cách cá nhân, mà còn phải tỏ ra bên ngoài có tính cách xã hội nữa. Để thực hiện Lời Chúa nói qua miệng Tông Đồ Giacôbê : “Kẻ nào làm cho một tội nhân bỏ đường lầm lạc mà trở về, thì cứu được linh hồn ấy khỏi chết và che lấp được muôn vàn tội lỗi của mình” (Gc 5,20).

Muốn được thế, trước nhất mọi người phải khiêm tốn và ý thức nhận ra sự tai hại do sức tàn phá của tội bởi cá nhân cũng như cả tập thể gây ra, trong đó có ta, để rồi với lòng sám hối dâng lên Chúa tâm tình cầu nguyện như ngôn sứ Daniel : “Chúng con đã phản nghịch và lìa xa các mệnh lệnh, phán quyết của Ngài. Chúng con đã không nghe lời các tôi tớ Chúa là các ngôn sứ. Chúng con thật hổ mày hổ mặt như hôm nay, chúng con là những người Giu-đa, dân cư thành Giêrusalem và toàn thể Israel, những người ở gần cũng như ở xa, trong mọi xứ Ngài đã đuổi đến vì tội bất trung, đã phạm chống lại Ngài. Dù chúng con biết rằng : Chúa vẫn tỏ lòng thương xót và tha thứ cho chúng con” (Dn 9,4b-10 : Bài đọc).

Thế nên muốn vực cả cộng đoàn trở về với Chúa cách hữu hiệu, ta phải sống Lời Đức Giê-su dạy trong Tin Mừng hôm nay :

I/ PHẢI CÓ TÂM TƯ NHƯ ĐỨC GIÊSU (Pl 2,5), đúng như Ngài đã nói : “Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ” (Lc 6,36 : Tin Mừng). Muốn thế ta phải học nơi Chúa Giê-su lòng nhân từ của Ngài, nhất là vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, biết bao kẻ tội lỗi nhạo báng, đánh đấm, khạc nhổ vào mặt Ngài, thế mà Ngài vẫn chịu đựng, lại còn xin Chúa Cha tha thứ cho chúng! (x Lc 23,34).

II/ ĐỪNG XÉT ĐOÁN, ĐỪNG LÊN ÁN,HÃY THA, HÃY CHO, như Đức Giêsu dạy : “Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại” (Lc 6,37-38a : Tin Mừng).

F  Có hai lý do đừng xét đoán, đừng lên án.

1- TA NHỚ MÌNH LÀ NGƯỜI CÓ GIỚI HẠN.

Lời Kinh Thánh nói : “Người ta nhìn bề ngoài, Thiên Chúa nhìn tận đáy lòng” (1 Sm 16,7). Thế mà tâm lý người đời thường đo kẻ khác theo nhãn giới tình cảm của mình, lấy mình là nhất.Ví dụ : Ta lùn, thì chê người cao là : “Dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm” ; ta cao thì phê bình kẻ lùn : “Nhất lé,nhì lùn,tam hô, tứ sún”. Bởi thế, ta cần phải cầu xin Chúa cho ta có con mắt của Đức Chúa Trời, như Chúa nhìn ta, để ta cũng biết nhìn anh em mà nâng đỡ, như thánh Phaolô nói : “Xin Thiên Chúa chúng ta, Đức Giêsu Kitô, Cha vinh hiển ban cho anh em Thần Khí khôn ngoan và mạc khải cho biết về Người. Ngõ hầu sau khi những mắt tâm hồn anh em được rạng sáng, anh em biết đâu là niềm hy vọng do bởi việc Chúa kêu gọi anh em, đâu là vinh quang phong phú của cơ nghiệp Người trong các thánh” (Ep 1,17-18).

Trước tượng Chúa chịu đóng đinh thày Cébastien quỳ cầu nguyện : “Lạy Chúa, chớ gì con được phúc lên thế chỗ của Ngài trên thập giá, để con được chia sẻ cực hình Chúa phải chịu !”

Chúa nói với thày: Được, nhưng Cha chỉ đòi con một điều là con phải im lặng, dù nhìn thấy những điều chướng tai gai mắt!

Thày thưa : Dạ được, con hứa sẽ không nói gì, điều ấy quá dễ đối với con.

Thế là Chúa biến khỏi thập giá, nhường chỗ cho thày Cébastien.

Trên thập giá thày nhìn xuống thấy một anh thanh niên chạy vào Nhà Thờ cầu nguyện, khi anh ra về có để lại một gói gì lớn, thấy thế thày định gọi anh ta lại vì nghĩ anh để quên, nhưng chợt nhớ đã hứa với Chúa, nên thày đành im lặng!

Một lát sau có một phụ nữ vào  Nhà Thờ vừa khóc vừa cầu nguyện, bỗng bà quay sang nhìn thấy một gói ở bên, bà mừng rỡ cầm giấu vào áo rồi vội ra về! Thày Sê-bát-ti thấy vậy cũng định gọi bà ta lại, vì nghĩ nó không phải của bà, mà là của anh chàng kia! Nhưng thày đành im lặng, vì đã hứa với Chúa!

Lát sau, lại có một cô gái vào Nhà Thờ cầu nguyện, rồi ra về, cô vừa đến cửa Nhà Thờ thì bị công an ập đến bắt vì cho rằng cô đã giật túi tiền của một người đàn bà. Thày Cébastien nhìn thấy thế chịu không được, vì nghĩ cô này chắc chắn bị oan, bèn lên tiếng nói :

- Tôi xin làm chứng chị này không phải là người xấu, chị không phải là người đã lấy túi đồ  của người đàn bà kia!

Thế là cô gái ấy được trả tự do! Chúa Giêsu liền xuất hiện đuổi thày xuống khỏi thập giá, vì đã không giữ đúng lời đã hứa. Thày liền khiếu nại với Chúa :

- Lạy Chúa, con thấy sự thật trước mắt, đành phải lên tiếng bênh vực .

Chúa liền bảo :

- Con chỉ nhìn bề ngoài, còn Ta mới nhìn thấu tâm hồn của họ :

* Anh chàng thứ nhất, đúng là kẻ ăn cắp, khi hắn giật gói tiền của bà nọ, bà la toáng lên. Hắn hoảng sợ chạy vào Nhà Thờ giả vờ cầu nguyện, để tránh sự truy đuổi của công an, hắn để túi tiền lại, hy vọng sẽ quay lại lấy !


* Còn người thứ hai, người đàn bà vào Nhà Thờ vừa khóc vừa cầu nguyện và bà vui mừng khi nhìn thấy gói tiền, đó chính là người đã bị tên cướp giật trước đó!

* Cô gái là nhân vật thứ ba vừa được thả ra, vì cô đang có ý định đi vượt biên, cô vào Nhà Thờ cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn, nếu chuyến đi không tốt thì xin Chúa cho một ngăn trở, nên cô bị công an bắt sau đó! Nếu con không lên tiếng can thiệp, thì cô gái ấy đã bị công ăn bắt tạm giam để điều tra, nên cô đã không thể có mặt trong chuyến vượt biển đầy nguy hiểm! Nhưng vì lời chứng của con mà cô gái ấy đã đi… và đã bị đắm tàu chết đuối !?

Vậy con không thể lên thế chỗ của Ta trên thập giá được, hãy nhớ rằng : “Nghe thì lanh lẹ, nhưng đừng vội nói và khoan giận!” (Gc 1,19). Bởi thế hãy  cầu nguyện : “Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ,biết cả khi con đứng con ngồi, con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa, đi lại hay nghỉ ngơi Chúa đều xem xét, mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả, miệng lưỡi con chưa thốt nên lời, thì lạy Chúa, Ngài đã am tường hết!” (Tv 139/138,1-4).

2- ĐỪNG NGỒI TÒA XỬ ANH EM, THAY THIÊN CHÚA.


Bởi vì :

-   Chỉ mình Thiên Chúa làm ra Luật, thì cũng chỉ duy mình Ngài có quyền xét xử theo Luật (x Gc 4,12).

-   Chỉ mình Thiên Chúa biết rõ lòng người, nhưng Ngài nhẫn nại với mọi người, tạo điều kiện cho mọi người có cơ hội sám hối,  mãn cuộc đời mà họ không sửa mình, lúc đó Ngài mới xử theo hành vi họ đã làm. Vì thế thánh Tông Đồ nói : “Tại sao anh em lại đòi thay quyền Thiên Chúa xét xử đồng loại mình trước thời buổi” (1Cr 4,5).

F  Hai lý do hãy tha thứ, phải cho đi.

a- BIẾT XÓT THƯƠNG ANH EM LỠ LẦM.

Khi thấy người anh em lầm lỡ lạc xa Chúa, trước khi ta lên tiếng sửa dạy họ, ta hãy nhớ sống Lời Đức Giêsu dạy :  “Hãy biết thương xót anh em như Cha các ngươi là Đấng thương xót” (Lc 6,36 : Tin Mừng). Thực vậy, Chúa là Đấng giàu lòng thương xót (x Ep 2,4), Ngài lấy Lời mà giáo hóa chúng ta, thì ta cũng hãy dùng Lời Chúa đã cư ngụ dồi dào trong tâm hồn mà sửa dạy người anh em cách khôn khéo (x Cl 3,16 ; Ed 33,7). Vì “Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống, Chúa có những Lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6,63c.68c : Tung Hô Tin Mừng).

Tâm lý người đời khi lầm lỗi, ai cũng coi thường và không muốn người khác nhắc đến tội mình. Trái lại, nơi đồng loại điều gì xem ra có vấn đề, là ta dễ nghĩ sai về họ, rồi thổi phồng làm mất danh dự người anh em! Rõ ràng ai cũng muốn danh dự mình được tôn trọng, nhưng lại dễ dàng chà đạp phẩm giá người anh em ! Thánh Tôma Tiến sĩ dạy: “Thà nghĩ tốt cho người xấu, chứ đừng nghĩ xấu cho người tốt. Vì cách thứ nhất không làm hại ai!

Có một Linh mục mới chịu chức đã được làm cha Sở, bà cố chỉ sợ cô nào đến rủ rê, nên bà đích thân đến ở với cha con, phục vụ như người giúp việc : dọn nhà, nấu cơm, giặt quần áo…, không để “con xẽo” nào động vào. Buổi sáng nọ, cha con bất thường phải đi làm Lễ sớm, bà vội thức dậy chạy xuống bếp pha cho con ly sữa. Vì vội, nên bà đi chân đất, để quên đôi dép trước cửa phòng cha con. Bà đang pha sữa, thì một cậu giúp lễ chạy xuống nói :

-   Thưa cố, con thấy có đôi dép cô nào trước cửa phòng cha.

Bà cố hối hả chạy lên, xông xáo mọi nơi trong phòng tìm cho ra “con nào” lúc bà vắng dám lẻn vào đây? Tìm mãi không thấy, bà gọi cha con lại hỏi

-   Mẹ vừa xuống bếp con nào lẻn vào đây, dép nó đây, còn nó đâu?

Cha con ôn tồn nói :

-   Thưa má, má nhìn xuống chân má xem, có phải là dép của má để quên hay không!?

Bà cố tẽn tò…..

Bởi thế, chúng ta phải thực hành lời thánh Phaolô dạy : Anh em đừng mắc nợ nhau điều gì trừ ra tình yêu mến (Rm 13,8).

Thực vậy, khi ta biết sống yêu, thì tình yêu vọng lại ta, trái lại, ta ghét người thì tai họa sẽ ập đến. Bạn cứ thử vào giữa những rặng núi cao mà hô lên : Tôi yêu, tất yếu sẽ nghe vọng lại : yêu… yêu…. yêu … ! Nếu bạn thét lên : Tao ghét, thì chắc chắn bạn lại nghe tiếng vọng : ghét…ghét…ghét…!

b- TA PHẢI BIẾT BẮT CHƯỚC CHÚA CHE CHỞ VÀ GIỮ UY TÍN CHO NGƯỜI ANH EM LỠ LẦM.

Chúng ta cứ tưởng nghĩ : Nếu Chúa không che mắt người đời, ai cũng nhìn thấy rõ tội lỗi của ta như Thiên Chúa biết, liệu ta có sống nổi không ?

Thực vậy, khi Đức Giêsu đối diện với kẻ ác, Ngài thẳng thắn nói với họ : “Giả như các ngươi mù, các ngươi đã chẳng có tội, nhưng này các ngươi nói : chúng tôi sáng mắt, thì tội các ngươi vẫn lưu lại” (Ga 9,41). Thế mà khi Ngài thưa với Chúa Cha về họ, Ngài lại làm giảm ác tính của họ : “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ, vì họ lầm, không biết việc họ làm !” (Lc 23,34), thì chắc chắn Chúa Cha nhận lời Con Một Ngài mà tha tội cho những kẻ lỗi lầm biết sám hối.


Chúng ta đừng thương người tội lỗi theo kiểu “thương hại”.
Đan cử ta mang nhãn hiệu đạo đức nói với mọi người : “Có một chị trong đội Legio Marie chúng ta lỡ lầm chửa hoang, chị quá xấu hổ bỏ nhà đến nơi xa lạ đã giải quyết “bầu tâm sự”. Tôi xin mọi người trong đội nhớ cầu nguyện cho chị ấy. Hy vọng chị sớm trở về với đội chúng ta. Chị em chúng mình nhớ đừng nói với ai, cầu nguyện thôi”. Thế là kiểu “thương hại” cầu nguyện này lan đi khắp nơi! Tội nghiệp chị kia…! Chúng ta đừng quên Lời Kinh Thánh : “Yêu mến hẳn không làm hại người đồng loại. Vì yêu mến là chu toàn cả Lề Luật” (Rm 13,10).


Vậy đừng quên “Chúa không cứ tội chúng ta mà xét xử” (Tv 103/102,10a : Đáp ca). Ngài có tật quên tội chúng ta, trong khi đó ta cứ nhớ lầm lỗi của đồng loại mà đay nghiến! Hãy nhớ rằng “gieo điều gì thì gặt điều ấy”. Đúng như Lời Đức Giêsu nói : “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy" (Lc 6,38 : Tin Mừng). Nghĩa là nếu ta đong đấu nhân ái cho anh em, ta sẽ nhận lại lòng thương xót của Thiên Chúa ; còn nếu ta đong đấu độc ác cho đồng lại, chắc chắn Satan sẽ chịt cổ ta.


THUỘC LÒNG

Anh em chớ mắc nợ nhau điều gì, trừ ra tình thương mến! (Rm 13,8).

 

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang