Phá thai từ chủ trương vô thần

12/27/2018 9:58:59 AM
Có thể nói, nền bóng đá của Việt Nam đang dần khẳng định đẳng cấp của mình khi đã đoạt được những giải cao khá uy tín tại các nước khu vực Đông Nam Á hay Châu Á. Dù sao, những bộ phận liên hệ cũng cần nỗ lực hơn nữa. Nhưng có một vấn đề mà không cần ai “đầu tư” cũng mưu toan dẫn ngôi “quán quân” trên thế giới là vấn đề phá thai.

nao-pha-thai.jpg

Xét cho cùng, bóng đá cũng chỉ thuộc lãnh vực giải trí, chúng có thể mang lại một niềm vui thoáng qua và một niềm phấn khởi để Việt Nam có thể tự tin phần nào khi đối thoại với các nước khác. Còn tệ nạn này, chúng để lại hậu quả khủng khiếp cho những người trong cuộc và bao thế hệ sau nữa, đồng thời, quốc nạn này bị gán thêm cái nhãn do chủ trương vô thần. Điều này xem ra bất công chăng ? 

 

Truyện kể rằng có một chú khỉ khá thông minh đã có một giấc mơ lạ, đúng hơn là một trực giác nào đó khi nhìn thấy tiền kiếp của mình chạy ngược lên đến tổ tiên loài người là một loại khỉ thông minh. Chú đã bắt tay vào việc thảo ra những cuốn sách nói về nguồn gốc của loài người từ tổ tiên đến thời của chú. Tuy nhiên, thay vì dùng cách nói của những khoa thần bí, chú lại viết với giọng điệu khoa học, từ đó, những kẻ đang đề cao khoa học đến mức tuyệt đối như một thứ tôn giáo lại lấy thế làm thích thú khi có chú khỉ thông minh làm cố vấn cho những thực hành theo chủ trương duy vật với một khẩu hiệu để đời: Mọi sự đều từ vật chất mà ra.

 

Như thế, những bào thai mà con người ngày nay đang mang trong mình cũng chỉ là một thứ thuần vật chất. Nếu con người từ khỉ mà ra, chắc bào thai ấy cũng chỉ là khỉ không hơn không kém. Thế nên, bỏ đi bào thai ấy cũng chỉ là cách tháo cởi một thứ gì đấy đang kéo ghì con người thôi ! Có người còn chế biến chúng như một loại tinh bột và có kẻ còn dùng chúng để đông cô thành cao khỉ gì đó khi biết rằng giá trị dinh dưỡng của nó rất cao. Nếu chúng ta vẫn thường nói ăn gì bổ nấy thì khi tiếp nhận nó vào sẽ giúp phần “con” trong con người được đánh thức và lớn mạnh. Nói cách khác, phần thú tính và ác tâm của con người càng được đề cao vì con người giết chết và ăn thịt con người nhưng vẫn biện minh cho những hành động của mình khi được chính các nhà cầm quyền cho hợp thức hóa phá thai cách nào đó.

 

Từ đây, bào thai ấy không còn được con người tôn trọng như một nhân phẩm nhưng là một “khỉ phẩm”. Hay nói cho văn vẻ theo hán tự là thân phẩm. “Thân” và nhân này tuy cùng một vần nhưng không hề có một sự liên hệ nào khả dĩ giúp thăng tiến đời sống con người chỉ trừ những kẻ chủ trương vô thần và tôn thờ vật chất mới chấp nhận khỉ là tổ tiên loài người.

 

Chúng ta đang sống trong một xã hội vô thần và với chính sách kế hoạch hóa sinh sản, bạn đừng ngạc nhiên khi đến khám thai và bác sĩ cho bạn biết thai của bạn có vấn đề. Thật ra, vấn đề không nằm ở bào thai nhưng nơi bác sĩ. Họ cũng chỉ là nạn nhân được chỉ định nói như thế, và sẽ can thiệp để triệt sản cách hiệu quả. Khi xưa người ta nói lương y như từ mẫu nhưng ngày nay người ta lại châm biếm bảo rằng lương y như bạo mẫu (khẳng định này không mang tính qui kết mọi lương y). Quả thật, thay vì chữa lành, các bác sĩ ấy lại giết chết và hủy diệt sự sống. Đây quả là một hành động độc ác nhằm phá sản mọi giá trị tinh thần và sự sống vốn thánh thiêng.

 

Một khi coi bào thai như một thứ vật chất nào đó, họ lại coi thường chính sự sống của mình. Nếu sự sống vốn không thánh thiêng thì việc họ kéo dài sự sống của mình cũng chỉ là phương tiện giúp cho những tay  khát máu khác có cơ hội “no mồi”. Sống như thế thà chết còn hơn ! Mà nếu họ tin chết là hết thì sống tốt quả là dốt. Và một khi họ không chấp nhận mình dốt khi nhận thức sai lầm, cứ đà ấy, nền văn hóa sự chết được đề cao. Nơi sự chết có gì là tốt đẹp mà chúng ta lại nói là văn hóa như một di sản tinh thần. Đó chỉ là cách nói châm biếm để đối lại chúng với văn hóa sự sống và văn minh tình thương, nơi đó con người tôn trọng và yêu thương nhau. Nếu cố gắng tìm ra một di sản tinh thần trong nền văn hóa sự chết như thế thì chúng ta có thể ghi nhận việc tẩy não của một chủ trương duy vật vô thần sai lầm.

 

Họ chủ trương vô thần nhưng thực ra chính họ là thượng đế; họ lạm dụng tự do đến mức tuyệt đối và loại Thiên Chúa ra khỏi cuộc hiện sinh, đồng thời, họ làm lây nhiễm những tâm hồn thơ dại đi vào con đường lầm lạc bằng những khẩu hiệu đại loại như: điều hòa kinh nguyệt, mà phá thai bất cứ lúc nào tại các cơ sở kinh doanh công khai nhan nhản trên các đường phố. Đối với họ, thế mới là tự do được quyền quyết định mọi sự liên quan đến vận mạng đời mình.

 

Chưa hết, rút ra từ luận điểm duy vật trên, họ còn vẽ ra một thiên đàng trần thế, rằng mọi sự có thể lắp đầy và làm thỏa mãn trái tim con người. Cứ vui chơi hưởng thụ thoải mái với một tâm thức và giải pháp an toàn: chỉ cần một viên thuốc người ta có thể chủ động mọi sự. Và còn bao nhiêu biện pháp nhằm xoa dịu và đầu độc dân lành. Điều này chúng ta dễ hiểu khi theo dõi thống kê sau mỗi dịp lễ của dân tộc tại các thành phố lớn.

 

Việc Cha Quang Uy và các cha dòng Chúa Cứu Thế đã và đang chữa cháy trong vòng một năm không bằng người ta đốt sạch một ngày, như thế mới thấy tình trạng cấp cứu mang tính khẩn trương hơn lúc nào hết. Việc các nghĩa trang cho các thai nhi hay những mái ấm tiếp nhận những người mẹ bất đắc dĩ cũng chỉ là một cảnh báo và một giải pháp tạm thời mang tính địa phương. Nếu chúng ta ý thức tính trầm trọng của tệ nạn này, mỗi người cần ý thức vai trò trách nhiệm xây dựng môi trường trong một cộng đồng nhân loại khao khát tình thương. Dẫu biết rằng chúng ta đang sống trong môi trường “ô nhiễm”, nếu không đủ mạnh, không ai dám cho rằng mình sẽ miễn nhiễm.

 

Những nhận thức sai lầm mang tính toàn diện về chủ trương duy vật vô thần và thiên đàng trần gian ấy cần được mỗi người đối diện và tìm hướng giải quyết khởi đi từ ý thức cá nhân. Thật vậy, có những người dùng vòi nước xịt để tránh làm cho ngọn lửa cháy lây lan, cũng có những người tiếp tay cứu sống những người đang gặp nạn. Còn bạn và tôi sẽ làm gì ?

 

Bạn chớ nghe lời rỉ tai của Ông Tổ Vô thần rằng tôn giáo là thuốc phiện mê dân. Thật ra, chính khi không còn tôn giáo và Thiên Chúa nữa, xã hội sẽ sống trong cơn mê dài. Đó là câu trả lời cho vấn đề cụ thể về phá thai. Đức Bênêdictô XVI thật chí lý khi quả quyết trong thông điệp Caritas in Veritate số 78 rằng: “Chủ thuyết nhân bản loại Thiên Chúa là một chủ thuyết phi nhân bản”. Một lần nữa, điều này càng được chứng thực nơi các nước chủ trương vô thần.

 

Chúng ta đừng ngồi đó than phiền hay qui trách nhiệm cho ai. Họ cũng chỉ là nạn nhân của những chủ trương sai lầm. Ở đây, chúng ta cũng cần ghi nhận một phát biểu khá tích cực của chú khỉ thông minh kia về qui luật tiến hóa, rằng những gì cũ kỹ hay lỗi thời sẽ bị đào thải. Mọi sự thời gian sẽ trả lời. Việc hiện tại là chúng ta cần sống tự trọng để được người khác tôn trọng chính mình khi luôn tìm mọi cách đề cao và sống xác tín với những giá trị tinh thần. Chính những giá trị này giúp nâng cao phẩm giá con người và làm cho cuộc sống con người có ý nghĩa và đáng sống.

 

EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.

Lên đầu trang