Ông Xi-mong biệt phái

9/21/2012 8:00:48 AM
Suy Niệm Thứ Năm Tuần XXIV TN

Lc 7, 36-50: Chúa Giê-su tha tội

Lời Chúa:

36 Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Ngườ ivà lấy dầu thơm mà đổ lên.

39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi! "40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông! " Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói."41 Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? "43 Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm."

44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít."48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi."49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội? "50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an." (c 36-50)

Suy niệm:
Lời Chúa hôm nay nêu lên 2 vấn đề.

- Thứ nhất, lòng hiếu khách của người Do Thái:
Họ thể hiện qua 3 cử chỉ.

Một, chủ nhà đổ nước lên bàn chân khách để rửa sạch bụi đường và làm mát chân khách. Còn ông Xi-mong không làm thế: “Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau” (c 44)

Hai, chủ nhà đặt tay lên vai khách và hôn khách để tỏ dấu kính trọng. Còn ông Xi-mong không làm như thế: “Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi” (c 45)

Ba, chủ nhà đốt hương cho thơm hoặc đổ giọt dầu hoa hồng lên đầu khách. Ông Xi-mong không làm như thế : “Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi” (c 46)

- Thứ hai, nhận định về ông Xi-mong biệt phái:

Chúng ta tìm hiểu qua 4 sự việc.

Một, ông mời Chúa Giê-su dùng bữa có thể vì ông kính trọng Ngài.

Hai, ông mời Ngài cũng có thể do ác ý, như để gài bẫy Ngài về lỗi lời nói việc làm.

Ba, ông mời Ngài có thể vì ông muốn được nổi tiếng.

Bốn, ông là người kẻ cả chăng? Suy luận đó có thể đúng vì cách xử sự của ông pha trộn giữa thái độ tôn kính và thái độ bỏ qua phép lịch sự phải giữ.

Tóm lại, ông là người khó hiểu.

Bài học: Hãy sống chân thật, dễ hiểu hơn.

Sống đạo: Người vô thần cầu nguyện

Đức Mẹ còn sử dụng cả người vô thần để nhắc tôi cầu nguyện. Ông đã từng ở tù, nằm cùng buồng với tôi để mật thám tôi, sau đã thành bạn của tôi. Trước ngày ông ta ra về, ông đã hứa với tôi: “Nhà tôi ở Long Hưng, chỉ cách La Vang 3 cây số, tôi sẽ đi La Vang cầu nguyện cho anh.”

Tôi tin lòng thành thật của anh bạn, nhưng tôi hoài nghi làm sao một người vô thần mà đi cầu nguyện Đức Mẹ cho tôi! Sáu năm sau, đang lúc tôi ở biệt giam, tôi đã được một bức thư của ông, lạ lùng thật! Lạ hơn nữa là lời lẽ của ông như sau:

“Anh Thuận thân mến, tôi đã hứa với anh, tôi sẽ đi cầu nguyện Đức Mẹ La Vang cho anh. Mỗi Chủ nhật, nếu trời không mưa, lúc nghe chuông La Vang, tôi lấy xe đạp vào trước đài Đức Mẹ, vì chiến tranh bom đạn đã đánh sập nhà thờ rồi. Tôi cầu nguyện thế này: Thưa Đức Mẹ, tôi không có đạo, tôi không thuộc kinh nào cả. Nhưng tôi đã hứa sẽ đi cầu nguyện Đức Mẹ cho anh Thuận, nên tôi đến đây. Xin Đức Mẹ biết anh Thuận cần gì thì cho anh ấy.”

Tôi hết sức cảm động. Tôi đọc đi đọc lại rồi đặt thư xuống nhắm mắt lại: “Lạy Mẹ, Mẹ đã dùng anh vô thần này để dạy con cầu nguyện; chắc Mẹ đã nhậm lời anh ấy, con mới còn sống đến lúc nầy!” (NVT, Năm chiếc bánh và hai con cá)

Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giê-su, Ngài là
đường, là sự thật. Ngài luôn nói thật và dạy chúng con sống thật. Xin Chúa giúp chúng con luôn sống thật, vì đó là đức tính gây sự tín nhiệm nơi người khác. Amen.


Lm. Mi Trầm

Lên đầu trang