Ôi! Lớp 4

12/31/2019 11:00:50 AM
Mới sáng, hai mẹ con mang vài con cá mới tát ao được vào biếu. Thấy thằng bé sao không đi học mà theo mẹ nên bỉ nhân hỏi thăm. Thì ra là cháu năm nay học lớp 4 và học buổi chiều thôi.

Lớp 4 và học buổi chiều là thường tình ở huyện và cũng chả có gì là ngạc nhiên cả. Điều ngạc nhiên đến kinh hãi đó là mẹ của bé tự thú "cháu học lớp 4 nhưng đọc chữ chưa chạy !".

 

Nghe xong câu đó, đầu tôi tuy thường ngày đã choáng do bệnh tật nhưng rồi choáng hơn nữa so với thường ngày.

 

Thật tình là chuyện lớp 1 hay 2 và thậm chí 3 chưa biết đọc hay biết viết chỉ nghe và thấy trên mặt báo. Nay không còn là báo nữa mà là tận mắt và cận cảnh.

 

2 mẹ con đi xa rồi nhưng hình ảnh thằng bé cũng như câu hỏi đặt ra trong đầu là sao lạ thế ! Điều nghịch lý mà ai ai cũng biết là tiêu chuẩn vào lớp 1 là biết đọc chữ dù rằng mẫu giáo cấm không cho giáo viên dạy chữ cho bé !

 

Từ thực trạng kinh khủng đó, dĩ nhiên chỉ có dạy lén dạy chui chứ làm sao không học từ nhỏ mà kiểm tra đầu vào là phải biết đọc biết viết. Có những nơi nghiệt ngã hơn chuyện đòi biết đọc biết viết mà còn phải biết cả ... ngoại ngữ nữa.

 

Ở cái vùng này, ngoại ngữ e rằng "ngoại" đi xa lắm chưa về với trẻ nhỏ. Ngay cả "nội" ngữ còn đọc chưa chạy lấy gì mà ngoại với ngữ !

 

Nhiều mảnh đời ở cái vùng nghèo là như thế đó. Chả phải nhiều nhưng dường như tất cả cho chính xác.

 

Nhìn lũ trẻ vui chơi chạy nhảy như không hề biết đến một tương lai mờ mịt còn đang chờ các em phía trước lòng đau như cắt. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, lũ trẻ cũng như cha mẹ chúng như thế mà sinh tồn và phát triển theo cách hết sức tự nhiên cũng như an lành. Chuyện kiếm cơm ngày 2 bữa còn xa lắm chứ đừng nói đến chuyện đi tìm con chữ.

 

Mẹ thằng bé còn cho biết thực trạng là có những trẻ chỉ tốt nghiệp lớp 1 là ... nghỉ học luôn.

 

Thế đó ! Giữa chợ đời khi có quá nhiều người còn may mắn để lần mò con chữ và đi tìm những bằng cấp cao thì đâu đó nơi vùng xa và sâu này như ôm chầm lấy những mảnh đời nghiệt ngã.

 

Thực trạng đau lòng là như thế nhưng đâu đó họ cứ lu loa đủ ăn đủ mặc và đủ chữ ! Đúng chứ chả sai ! Có ai chết đói và có ai không có quần áo để mặc đâu mà nói ? Có ăn chứ nhưng dường như bữa cơm bữa cháo đắp đổi qua ngày kèm theo những bộ đồ nhếch nhác đến chạnh lòng thương. Còn con chữ, cũng vì chạy theo thành tích để rồi đến lớp 4 rồi mà không hề đọc và viết được.

 

Cuộc đời nổi trôi với bao vui buồn sướng khổ, đâu đó gói ghém thêm những mảnh đời như thế này. Hình như cái đói, cái khổ và cái thiếu kiến nó cứ ôm chầm những con người ở nơi đây. Và, hình như con chữ nó cứ đi đâu còn xa lắm với những con trẻ vẫn cứ cắp sách đến trường tìm nó.

 

Cứ mãi chạy theo thành tích như thế này thì có đến lớp 10 cũng chả đi về đâu cả ...

 

Người Giồng Trôm

Lên đầu trang