NGƯỜI KITÔ HỮU LÀ HIỆN THÂN CHÚA GIÊSU PHỤC SINH!

4/6/2013 9:08:24 PM
CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH NĂM C

stthomas-martendevos1572.jpg 

Lời Chúa: Ga 20,19-31


19 Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : "Bình an cho anh em !" 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông : "Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em."  22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha ; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ."

 

24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông : "Chúng tôi đã được thấy Chúa!" Ông Tô-ma đáp : "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin." 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : "Bình an cho anh em." 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma : "Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin." 28 Ông Tô-ma thưa Người : "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !" 29 Đức Giê-su bảo : "Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin !"

 

30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. 31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.  

Suy Niệm


Chúa Giêsu Phục Sinh làm hoàn tất công trình sáng tạo của Thiên Chúa qua dấu chỉ : Xưa Chúa tạo dựng nguyên tổ :

- Ngài thổi hơi vào Ađam (x St 2,7).

* Nay Chúa Giêsu Phục Sinh (Ađam cuối cùng) sinh ra Hiền Thê của Ngài là Hội Thánh từ cạnh sườn Ngài bị đâm (x Ga 19,34), Ngài thổi hơi vào Evà mới là các Tông Đồ (x Ga 20,22).


-Ngài trao quyền cho Ađam làm chủ vũ trụ (x St 1,28-30).


* Nay Chúa Giêsu Phục Sinh trao quyền tha tội cho các Tông Đồ (x Ga 20,23).


- Xưa vì tội Ađam, Evà Chúa cho Thiên thần canh giữ cây Sự Sống không cho ai đến gần (x St 3,23).

* Nay con cháu Ađam, Evà phạm tội,Chúa sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng, dẫn họ đến Cây Sự Sống là Chúa Giêsu, họ sẽ được Cây Sự Sống thông ban ơn cho nhiều hay ít tùy theo họ đón nhận ít hay nhiều và đem ra thực hành (x Kh 22,19).

 Thánh Gioan đã nhìn thấy thị kiến có bảy giáo đoàn (rất nhiều cộng đoàn dân Chúa), ở giữa giáo đoàn có bảy cây đèn : rất nhiều ơn Chúa qua bảy Bí tích, và Con Chiên (Chúa Giêsu) ở giữa, Ngài cầm quyền sinh tử vì khởi sự và hoàn tất đều nhờ bởi Ngài (x Kh 1,1-19 : Bài đọc II). Ai đón nhận được nguồn sống từ Cây Trường Sinh này, người đó phải sống Bí tích Khai tâm : Thánh Tẩy, Thêm Sức và Thánh Thể.


1/ SỐNG BÍ TÍCH THÁNH TẨY.


Như mẫu các tín hữu thuở ban đầu :

a- Họ sống đồng tâm nhất trí, thường hội họp tại hành lang Salomon. Đây là dấu chỉ họ có trái tim khao khát xin Chúa cho họ sự khôn ngoan như vua Salomon (x 1V 3,9-13), nên họ được mọi người tín nhiệm, ngày càng có thêm người tin theo Chúa Giê-su (xCv 5,12-14 : Bài đọc I).


b-
Các Tông Đồ rất uy tín, họ đi tới đâu, người ta cũng khiêng các bệnh nhân đặt dọc đường, chỉ cần bóng các ngài đi qua, là mọi bệnh nhân được lành mạnh. Đây là dấu chỉ nhờ Chúa Giê-su Phục Sinh đã ban quyền cho các Tông Đồ biến tội ra ơn, biến chết ra sống (xCv 5,15-16 : Bài đọc I).


Ta biết rằng người sống Bí tích Thánh Tẩy như một người đã lập gia đình, bề ngoài xem ra họ chẳng có gì thay đổi, trước hay sau khi cưới nhau cũng thế thôi. Nhưng tâm hồn họ lúc nào cũng hướng về nhau và chỉ muốn làm đẹp lòng nhau, mà dấu chỉ vợ chồng thuộc trọn về nhau là của cải dùng chung, đến nỗi chung một thân xác, vì hai người đã nên một không thể tách lìa nhau (x Mt 19,5). Chân lý này các tín hữu thời Giáo Hội sơ khai đã diễn tả : “họ chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự ThánhLễ và cầu nguyện không ngừng. Họ đem bán đất đai, của cải, lấy tiền chia chomỗi người tùy theo nhu cầu” (Cv 2,42.45).

Người Kitô hữu được hiệp thông với nhau nhờ, với, trong Chúa Giêsu Phục Sinh khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy. Một khi ta đã được thanh tẩy và tái sinh bởi Chúa Giêsu (x Cv 2,38) là ta được “mai táng với Ngài trong sự chết, ngõ hầu như Đức Kitô nhờ bởi vinh quang của Cha đã được sống lại từ cõi chết, thì tất cả ta nữa, ta cũng bước đi trong đời sống mới” (Rm 6,3-4).


Nói tắt : Đức Kitô đã chết cho ta khi ta còn là kẻ phản bội Ngài, thì ta bước đi trong đời sống mới là cùng với Đức Kitô chết cho tha nhân.


2/ SỐNG BÍ TÍCH THÁNH THỂ.


Thời Giáo Hội sơ khai, Phụng Vụ Thánh Thể chỉ cử hành vào đêm Chúa nhật, thế mà điều đáng phải trách ông Tôma, là ông đã bỏ sự hiệp thông dâng Lễ với Nhóm Mười Một. Lúc ấy lần đầu tiên Chúa Giêsu Phục Sinh hiện đến với các ông, Ngài ban bình an, thổi hơi trao ban Thần Khí và trao quyền tha tội cho các ông, để các ông đi khắp thế gian ban Thanh Tẩy cho muôn dân, nhờ họ nghe lời các ông giảng mà tin vào Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng cứu độ duy nhất (x Mt 28,19-20 ; Cv 4,12 ; Ga 20,19-23 : Tin Mừng). Vì khi ấy ông Tô-ma không có mặt, nên lúc ông trở lại cộng đoàn, anh em đã nói cho ông tin mừng này ! Nhưng ông đòi hỏi : “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh, và không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin” (Ga 20,25 : Tin Mừng). Thế là đúng một tuần sau, vào Chúa nhật II Phục Sinh, Chúa Giêsulại đến với các Tông Đồ, lần này có cả ông Tôma, Chúa cho ông xem tay và cạnh sườn Ngài còn bị thủng chảy máu. Ngài bảo ông : “Tôma, hãy xỏ ngón tay vào lỗ đinh, hãy thọc bàn tay vào cạnh sườn”, nhưng ông đã không làm, vì ông đã tin như lời ông thưa : “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (Ga 20,27-28 : Tin Mừng).

 Như vậy, ông Tôma không đòi hỏi phải được nghe, được nhìn, được sờ nắn Đấng Phục Sinh cho ông, mà ông gợi ý muốn chúng ta phải biết vận dụng mọi khả năng để đón nhận đức tin

Tai nghe nói không chính xác bằng mắt nhìn thấy. Đúng là “ông nói gà, bà nghe vịt”.


-
Mắt nhìn không xác thực bằng tay tiếp xúc (rờ, chộp). Ví dụ, tôi nghe tiếng vù vụt qua, khiến mắt tôi nhìn thấy vật bay, tôi vẫn chưa biết rõ là vật gì, chỉ khi tôi chộp được nó, lúc đó tôi mới biết rõ nó là con chim hay con dơi ; cục đất hay viên đá ?!

Ông Tôma đã để lại cho chúng ta kinh nghiệm sống đạo tuyệt vời như thế, nên thánh sử Gio-an đã thuật lại kinh nghiệm này cho các tín hữu : “Điều tai chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng,và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống. Chúng tôi đã làm chứng cùng loan báo cho anh em sự sống đời đời” (1Ga 1,1.2b)


Ta hãy thực hành cách sống Đức Tin như trên bằng cách :


- Đọc các Bài Kinh Thánhcủa Thánh Lễ mỗi ngày trước khi đi dự Lễ : vận dụng mắt.

- Đến nhà thờ chăm chú nghe giảng : vận dụng tai.

- Rước Chúa – chộp được Đấng Phục Sinh – rồi viết lại nội dung bài giảng đã nghe là rờ đến Ngôi Lời : vận dụng tay.

Ngày nay nhờ những phát minh của khoa học làm bùng nổ các phương tiện truyền thông, như điện thoại, ra-đi-ô, cát-xét, vi-đê-ô, vi tính, nếu ta biết tận dụng những phương tiện này để đón nhận và loan báo Tin Mừng, thì đức tin của ta được thăng tiến biết mấy. Chắc chắn ta sẽ được hưởng dồi dào ơn bình an của Chúa Giêsu Phục Sinh ban. Thực vậy, Chúa Giêsu Phục Sinh gặp bà Maria Madalena ở cửa mộ (x Ga 20,11), gặp hai môn đệ về làng Emmau (x Lc 24,13-25),hay đón các Tông Đồ đang chèo thuyền từ biển vào bờ (x Ga 21), Ngài không ban bình an cho ai, mà chỉ ban bình an cho những người cùng hiệp thông trong cộng đoàn Phụng Vụ Hội Thánh cử hành mà thôi ! (x Lc 24,36t ; Ga 20,19.21. 26) Như thế chỉ trong Phụng Vụ, ta mới hân hoan cất lời kinh : “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 118/117, 1 : Đáp ca).


3/ SỐNG BÍ TÍCH THÊM SỨC.


Thánh Gioan kết thúc Tin Mừng bằng câu : “Còn nhiều điều khác Đức Giêsu đã làm. Nếu viết lại từng điều, thì thiết nghĩ: cả thế gian cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.” (Ga 20,30 ; 21,25). Lời này ông Gioan có ý nhấn mạnh hai điều :

a-Ngôn ngữ và văn tự không thể diễn tả hết về Chúa Giêsu Phục Sinh, mà mọi Kitô hữucòn phải thể hiện bởi chính đời sống đức tin bằng việc làm của mình (x Gc 2,17).


b-Mỗi Ki-tô hữu phải trở thành chứng nhân, là hiện thân của Đấng Phục Sinh, hay ít ra họ phải sống như các tín hữu thuở ban đầu (x Cv 2,42.45), và biết vận dụng hết mọi khả năng đang có làm thăng tiến đức tin như ông Tô-ma đã nói (x Ga 20,25).

Đó mới chính là phép lạ Chúa Giêsu Phục Sinh muốn thực hiện nhờ chi thể Ngài là các Kitô hữu chứng nhân qua các thời đại tới ngày cánh chung. Bởi thế, nếu viết ra hết những phép lạ ấy, thì thế gian không đủ nơi chứa sách, đúng như lời kết của Tin Mừng thứ tư!


 Như vậy đến ngày cánh chung mỗi người chúng ta mới được lãnh nhận dồi dào ơn Chúa Giêsu Phục Sinh nhờ tín điều Các Thánh Cùng Thông Công, từ ngày Chúa Giêsu về Trời cho đến ngày Ngài trở lại đón ta vào dự tiệc Nước Trời, lúc ấy áo cưới ta mặc là công đức các thánh (x Kh 19,7-8), và khi đó ta mới hiểu được Lời Chúa Giêsu nói : “Phúc cho ai không thấy mà tin” (Ga 20,29 : TinMừng).

THUỘC LÒNG.

Điều chúng tôi đã từng nghe, từng thấy và được chạm đến, đó là Lời sự sống đời đời, chúng tôi làm chứng và loan báo cho anh em. (1Ga 1,1) 

 

lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang