Người ta nhìn bề ngoài, Thiên Chúa nhìn đáy lòng (1Sm 16,7)

9/20/2012 8:07:13 AM
Thứ Năm sau Chúa Nhật XXIV Thường Niên

Lk7_36-50.jpg 

Lời Chúa: Lc 7, 36-50
36Một hôm, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39
Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi! "40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông! " Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói."41 Đức Giê-su nói: "Một chủ nợkia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.42Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? "43 Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm."

44
Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít."48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi."49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội? "50Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an."


Suy niệm

A. PHẦN TÌM HIỂU

VIỆC XỨC DẦU CHO ĐỨC GIÊSU

TT

ĐIỂM GHI NHẬN

Mt 26,6-13

Mc 14,3-9

Ga 12,1-11

Lc 7,36-50

01

Địa danh?

Bêtania

Bêtania

Bêtania

không nói đến

02

Tại nhà?

Simon phong hủi

Simon phong hủi

Mátta,

Maria

Simon Biệt phái

03

Người

xức dầu?

Một

phụ nữ

Một

phụ nữ

Maria

em Mátta

Một phụ nữ tội lỗi

04

Địa điểm xức dầu?

Ở đầu

Ở đầu

Ở CHÂN

Ở CHÂN

05

Vật để lau?

Không nói

Không nói

Dùng tóc lau (sau xức dầu)

Dùng tóc lau nước mắt (trước xức dầu)

06

Ai hôn

Không hôn

Không hôn

Không hôn

Bà tội lỗi hôn

07

Ai phản đối ?

Môn đệ

Ít người

Giuđa

Simon

chủ nhà

08

Lý do phản đối?

Phí tiền

Phí tiền

Phí tiền

Là ngôn sứ mà để kẻ tội lỗi động vào !

09

Ý nghĩa ?

Dấu chỉ niệm táng Chúa

Dấu chỉ niệm táng Chúa

Dấu chỉ niệm táng Chúa

Dấu chỉ lòng cảm mến, tương xứng với tội được tha

10

Chúa trách ?

Người nghèo lúc nào cũng có, còn Ta thì không có luôn bên cạnh

Người nghèo lúc nào cũng có, còn Ta thì không có luôn bên cạnh

Người nghèo lúc nào cũng có, còn Ta thì không có luôn bên cạnh

Không nói đến

11

Hoàn cảnh xảy ra?

Trước lễ Vượt Qua (đặt trong trình thuật Thương Khó)

Trước lễ Vượt Qua (đặt trong trình thuật Thương Khó)

Trước lễ Vượt Qua (đặt trong trình thuật Thương Khó)

Không đặt trong trình thuật Thương Khó


Trong Phụng Vụ của Hội Thánh trước Công Đồng Vat.II đã lầm chị Maria Madalena với Maria em của Matta, và thường hiểu Maria Madalena là em của Matta, chị của Lazarô. Lý do thứ nhất là vì ông Luca và ông Gioan cùng ghi “xức dầu ở chân Đức Giêsu”. Lý do thứhai là sau câu chuyện ông Luca ghi : người phụ nữ tội lỗi trong thành xức dầu vào chân Đức Giêsu, thì ngay sau đó người ta đọc thấy chị Maria Madalena đượcĐức Giêsu trừ cho bảy quỷ. Nhưng dựa vào bảng so sánh trên ta xác quyết rằng : Không thể đồng hóa người phụ nữ tội lỗi với chị Maria em của Matta, vì những lý do sau :

- Chị Maria Madalena là người miền Bắc, ở gần biển hồ Tibêria ; trái lại Maria em Matta là người miền Nam ở Betania.

- Chị Maria Madalena được Đức Giêsu trừ cho bảy quỷ (x Lc 8,2), tiền thân vốn là người tội lỗi khét tiếng ; khác hẳn với Maria em Matta là người đạo đức, có tâm nghe Lời Chúa (x Lc 10, 38-42).


- Chị tội lỗi xức dầu thơm vào chân Đức Giêsu trong Lc 7,36t với tâm trạng sám hối tội lỗi, tỏ lòng biết ơn Đức Giêsu đã tha thứ tội của chị; khác hẳn với Maria em Matta xức dầu vào chân Đức Giêsu với mục đích tỏ lòng biết ơn Ngài vì đã cứu Lazaro, em chị đã chết thối bốn ngày được sống lại (x Ga 11 và 12, 1-11).

- Cả bốn Tin Mừng không có tác giả nào ghi chị Maria Madalenađã xức dầu vào chân Đức Giêsu trước khi Ngài bị giết. Chị này chỉ muốn xức dầu trên xác Đức Giêsu đã được an táng trong mộ, nhưng tới nơi chị thấy xác Ngài không còn nữa (x Mt 28,1t).


- Trong trình thuật xức dầu cho Đức Giêsu, chỉ có ông Luca ghi một điểm giống với Tin Mừng Gioan về việc xức dầu vào chân (x Lc 7,36t ; Ga 12,1t).

B. GIÁO HUẤN

NGƯỜI TA NHÌN BỀNGOÀI, THIÊN CHÚA NHÌN ĐÁY LÒNG (1Sm 16,7)


Chắc chắn thánh Giuse và Đức Maria đã nhiều lần hôn Đức Giêsu khi Ngài còn thơ bé, những lúc bồng ẵm Hài Nhi trên tay. Nhưng Phúc Âm đã không nhắc đến điều này. Trong Tin Mừng chỉcó hai lần kể lại Đức Giêsu được hôn trong cuộc đời công khai :

- Một lần người đàn bà tội lỗi trong thành (x Lc 7,36t).


- Và một lần Giuđa trong Nhóm Mười Hai Đức Giêsu đã chọn làm môn đệ, hắn dùng cái hôn để nộp Thầy (x Mt 26,15).


Nhìn bề ngoài, ai cũng biết Giuđa là một trong môn đệ được anh em tín nhiệm, nên giữ chức quản lý của Nhóm, và nhất là hắn đã đã được Thầy dầy công huấn luyện, nên hắn hôn Thầy đó là hợp tình hợp lý, là cách biểu lộ lòng yêu mến và tôn kính, tập tục dạy làm.

Còn người đàn bà tội lỗi đi tìm Đức Giêsu,khi gặp được Ngài, bà khóc nức nở, nước mắt tuôn trào nhỏ đẫm chân Ngài, bà hốt hoảng vội lấy tóc mình mà lau, sau đó không ngừng hôn chân Ngài, rồi xức dầu thơm, ai nhìn cũng cho đó là cử chỉ của một phụ nữ lẳng lơ,không đứng đắn đàng hoàng (x Lc 7,45 : Tin Mừng).

Nhiều người chỉ xét đoán bềngoài, nên không đồng ý với cái hôn của chị này. Ông Simon chủ nhà, người mời Đức Giêsu đến dùng bữa, đã lẩm bẩm và nghi ngờ Ngài. Đó là thái độ của con người xét đoán từ bên ngoài, còn chínhĐức Giêsu thì sao ? Ngài đã trách cái hôn của Giuđa : “Bạn dùng cái hôn để nộp Con Người sao ?” (Mt 26,50) Nhưng Ngài bênh vực nụ hôn của người đàn bà tội lỗi,đồng thời trách ông Simon đã bỏ việc đáng lẽ đích thân ông phải làm, thì ngườiđàn bà tội lỗi đã làm : “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít." Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đãđược tha rồi.” (Lc 7,44-47 : Tin Mừng).

Đức Giêsu xét đến tâm tư thầm kín của từng người : Giuđa đến hôn Thầy là cái hôn làm dấu cho kẻ ác đến bắt Thầy : Hắn nhân danh tình yêu để chỉ điểm cho người ta giết Thầy.Còn bà tội lỗi hôn chân Đức Giêsuđể tỏ lòng thống hối, xin ơn làm lại cuộc đời.

Cái hôn của Giuđa chỉ tốt ở bề ngoài, vì hợp với phong tục tập quán, người môn đệ hôn Thầy đúng luật xã giao và hợp tình hợp nghĩa, nhưng ý nghĩa bên trong thì thật là đểu cáng! Còn nụ hôn của người đàn bà tội lỗi, bên ngoài thì thật là khó coi vì những lý do dễ hiểu, nhưng bên trong lại đầy những ý hướng tốt đẹp!


Vậy cuộc sống với giá trị bên trong mới đáng kể, nếu tôi thấy một người có những thái độ xem ra không thích hợp với phong tục tập quán, với xã hội và tôn giáo, tôi đừng vội nghi ngờ và lên án, họ có thể khôngđược xã hội đồng ý, không được đa số chấp nhận. Nhưng biết đâu trước mặt Chúa, họ không có gì phải hổ thẹn và thua kém ai. Rất có thể điều đó đẹp lòng Chúa hơn tôi chăng? Chúa đã chẳng bênh vực người đàn bà tội lỗi đó hay sao? Và Ngài lại không trách ông Simon đó sao ? Điều này mỗi người chúng ta phải lo sợ và đềphòng hơn hết, vì có thể có thái độ giống Giuđa dùng việc đạo đức tốt lành bềngoài để nộp Thầy, bán Thầy ! Có khi lợi dụng việc đạo đức để kiếm tiền, tìm danh, thủ lợi!

Thực ra mọi vấn đề trong cuộc sống con người trên trần gian chỉ được lý giải, chỉ được sáng tỏ trong thế giới Phục Sinh. Đan cửnhư nhìn vào đời sống của ông Phaolô,quá khứ của ông đã nhúng tay vào máu giết người vô tội (x Cv 7, 58-60 ; 8, 1-3 ; 9, 1-5), thì ai có thể tin ông là người chân thành hết lòng đi loan báo Tin Mừng cứu độ muôn dân? Bởi đó ông Phaolô đã trải qua tiếng xấu và tiếng tốt, nên ông nói với giáo đoàn Corintho : “Tôi là người hèn mọn nhất trong các Tông Đồ,tôi không đáng được gọi là Tông Đồ vì đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa. Nhưng tôi có là gì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa và ơn Ngài ban cho tôi đã không vô hiệu ; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi”. Ông Phaolô nói thế cũng chưa đủ để thuyết phục người ta tin vào lòng thành của ông, do đó ông phải nại đến biến cố Đức Giêsu bị giết, nhưng ba ngày sau Ngài sống lại, và “Ngài đã từng hiện ra với ông Phêrô, với Nhóm Mười Hai, với hơn năm trăm người, sau cùng Ngài cũng hiện ra với chính tôi” (1Cr 15,1-11 : Bài đọc năm chẵn). Hình ảnh đó như ông đưa mọi người đứng trước mặt Chúa Giêsu Phục Sinh trong ngày cánh chung, lúc đó mọi người mới mở mắt ra biết rõ ai thiện ai ác, ai phải ai trái, ai đúng ai sai, ai đáng khinh ai đáng ngưỡng mộ, ai bất hạnh ai hạnh phúc. Và những kẻ đã từng kết án người anh em vô tội, chắc chắn khi ấy phải đấm ngực buông câu : “À ra thế!”.thánh Tôma Tiến sĩ nói : “Thà nghĩ tốt cho người xấu chứ đừng nghĩ xấu cho người tốt, vì cách thứ nhất không làm hại ai”. Bởi thế trong thế giới Phục Sinh, người công chính trước mặt Chúa mới đứng vững và ngẩng đầu lên trong niềm hân hoan nói lên lời : “Tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ” (Tv 118/117,1 : ĐC năm chẵn).


Thánh Gioan Tẩy Giả thúc giục những tội nhân : “Hãy sinh quả phúc đức xứng với lòng hối cải”(Mt 3,8), theo như Lời Kinh Thánh đã nói : “Xưa kia anh em lạc xa chân lý, nhưng nay hối lỗi trở về, anh em hãy nhiệt thành gấp mười mà tìm kiếm Ngài” (Br 4,28). Thánh Phaolô lấy trải nghiệm lòng sám hối của ông và thể hiện bằng việc lành bằng cách tích cực rao giảng Tin Mừng, mà nhắc nhở cho Timôthêu môn đệ của ông : “Chớgì đừng có ai coi thường anh vì anh còn trẻ, anh hãy nên gương mẫu cho các tín hữu về lời ăn tiếng nói, về cách cư xử, về Đức Ái, Đức Tin và lòng trong sạch. Hãy chuyên cần đọc Sách Thánh trong các buổi họp, chuyên cần khuyên nhủ và dạy dỗ. Đừng thờ ơ với đặc sủng đang có nơi anh,để mọi người nhận thấy những tiến bố của anh. Anh hãy thận trọng trong cách ăn nết ở và trong lời giảng dạy, anh sẽ cứu được mình, lại còn cứu được những người nghe anh giảng dạy” (1Tm 4,12-16 : Bài đọc năm lẻ).

Ai sống được như thế thì chắc chắn được thừa hưởng Lời Chúa hứa : “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28 : Tung Hô Tin Mừng).Vì “việc Chúa làm quả thật lớn lao” (Tv 111/110,2a : ĐC năm lẻ).

Hai người đứng chung lúc màn trời đang buông xuống, họ nhìn thấy hai bóng đen ở xa xa : lúc ôm nhau, lúc đẩy ra, rồi lại thấy hai bóng ấy khi đứng khi nằm!

Người thứ nhất nói : Hai người đang đánh nhau.


Người thứ hai nói : Đó là cặp tình nhân lợi dụng lúc đêm tối làm tình.

Thế là hai người vội cầm chiếc đèn chạy đến can ngăn mới ngỡ ra là hai người đang thao diễn võ thuật. Họ buông lời : “À ra thế!”

THUỘC LÒNG


Người ta nhìn bề ngoài, Thiên Chúa nhìn tận đáy lòng
(1Sm 16,7).


Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang