NGOÀI CHÚA GIÊSU KITÔ, KHÔNG CÓ ƠN CỨU ĐỘ! (Cv 4,12)

2/18/2013 7:18:05 AM
Chúa Nhật I Mùa Chay Năm C

Lc4_1-13.jpg 

Lời Chúa: Lc 4,1-13

1 Sau khi chịu phép rửa, Đức Giê-su được đầy Thánh Thần, từ sông Gio-đan trở về. 2 Suốt bốn mươi ngày, Người được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì cả, và khi hết thời gian đó, thì Người thấy đói. 3 Bấy giờ, quỷ nói với Người : "Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hoá bánh đi !" 4 Nhưng Đức Giê-su đáp lại : "Đã có lời chép rằng : Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh."


5
Sau đó, quỷ đem Đức Giê-su lên cao, và trong giây lát, chỉ cho Người thấy tất cả các nước thiên hạ. 6 Rồi nó nói với Người : "Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý. 7 Vậy nếu ông bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông." 8 Đức Giê-su đáp lại : "Đã có lời chép rằng : Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi."

 

9 Quỷ lại đem Đức Giê-su đến Giê-ru-sa-lem và đặt Người trên nóc Đền Thờ, rồi nói với Người : "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì đứng đây mà gieo mình xuống đi ! 10 Vì đã có lời chép rằng : Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ bạn.  11 Lại còn chép rằng : Thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá." 12 Bấy giờ Đức Giê-su đáp lại : "Đã có lời rằng : Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi." 

 

13 Sau khi đã xoay hết cách để cám dỗ Người, quỷ bỏ đi, chờ đợi thời cơ.

Suy Niệm


Khi dân Do-thái chưa có lãnh thổ riêng, họ còn sống nhờ đậu trên đất Ai-cập, họ đã bị người Ai-cập bắt làm nô lệ, bị hành hạ trăm điều khổ nhục … Do đó họ chỉ còn có cách là hằng cầu khẩn với Thiên Chúa, chỉ có Ngài mới cứu dân ra khỏi kiếp nô lệ ấy, một khi Ngài dẫn dân định cư trên phần đất Ngài chỉ cho. (x Dnl 26,4-10 : Bài đọc I)

 

Tâm trạng trên của dân Do-thái cũng là tâm trạng chung của cả loài người, kể cả người Công Giáo trong mọi thời đại, ai ai cũng cảm nghiệm đời mình bị nô lệ nhiều thứ : nô lệ cho những đam mê xác thịt, nô lệ thế gian, nô lệ satan. Do đó, ai cũng khát vọng được gặp Vị Cứu Tinh tối cao, dẫn đến “miền đất của Ngài” để được sống yên ổn hạnh phúc.

 

Các tác giả Tân Ước đã giới thiệu cho chúng ta: Đức Giêsu Kitô, Vị Cứu Tinh duy nhất của nhân loại (x Cv 4,12), vì A-đam thứ I sa lưới satan, nên làm cho cả dòng giống của họ lâm cảnh nô lệ ba thù (xác thịt, thế gian, ma qủy). Nay ai được tái sinh nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Adam cuối cùng (x 1Cr 15,45 ; Cv 2,38), Đấng đã đạp nát đầu satan (x St 3,15), thì chắc chắn họ được Ngài đưa vào “đất của Ngài” là Hội Thánh, để :

 

+  Đừng lấy cái bụng làm chúa.

+ Chỉ nhờ Chúa Giêsu thờ phượng Chúa Cha mà thôi.

+ Muốn thắng mọi sự dữ để đạt vinh quang,phải tham dự Phụng Vụ của Hội Thánh.

 

I. ĐỪNG LẤY CÁI BỤNG LÀM CHÚA. (x Pl 3,19) 

 

Qua cám dỗ lần I, Đức Giêsu phản đối Satan vì chỉ lo cho cái bụng :

 

* Theo Mt 4,4 ghi nhận : “Qủy cám dỗ Đức Giêsu biến các cục đá thành bánh ăn cho khỏi đói !’’ Trình thuật này muốn gợi lại cái đói của dân Do Thái từ lúc bỏ Ai Cập về đất Hứa, họ muốn ném đá ông Môsê, nếu ông không để cho họ quay trở về Ai Cập, chấp nhận sống kiếp nô lệ miễn là được ngồi bên niêu thịt ! (x Xh 16,3 ; 17,4)

 

Nhưng Đức Giêsu không phải là Adam thứ I, nên không chấp nhận trở lại sống kiếp nô lệ như  dân Do Thái. Đó là lý do Ngài không làm theo đề nghị của qủy, Ngài đáp lại : “Người ta không chỉ sống nhờ bánh mà còn sống nhờ Lời Chúa.” (Mt 4,4)

 

* Theo Lc 4,1-4 ghi nhận : Qủy cám dỗ Đức Giêsu biến một cục đá thành bánh ăn cho đỡ đói, Ngài trả lời : “Người ta sống không nguyên bởi bánh”. Như thế Đức Giê-su không giống ông A-đam thứ I, vì đã nghe lời vợ xúi làm theo ý satan ăn một quả Chúa cấm, hậu quả đã đưa sự chết cho cả dòng giống mình ; nay ta nghe Lời Adam cuối cùng (x 1Cr 15,45), ăn “Quả lòng Bà’’ (x Lc 1,42 – Bản Anh ngữ The Fruit of Your Womb : chính là Đức Giêsu Con Đức Maria), thì được sống sung mãn dồi dào (x Ga 6,57 ; 10,10). Ta lưu ý Kinh Thánh  gọi chồng bà Eva là Adam thứ I, còn Đức Giêsu là Adam cuối cùng (x 1Cr 15,45), chứ không phải là Adam thứ II, thứ III, có nghĩa là trên thế gian này chỉ có Chúa Giêsu dạy ta phải ăn Ngài, thì dù có chết cũng sẽ được sống lại cả hồn xác vinh hiển như Thiên Chúa (x Ga 6,54 ; 1Ga 3,2).

 

  Đặc biệt trong trình thuật Đức Giêsu bị Satan cám dỗ, chỉ có thánh sử Luca ghi lời quỷ nói : "Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý" (Lc 4,6 : Tin Mừng). Như thế danh vọng và của cải vật chất là mồi rất nhạy bén satan dùng câu tóm loài người!

 

 Vậy ta đừng bắt chước ông Adam thứ I (theo Luca), cũng đừng đi vào vết chân của người Do Thái trên đường về đất hứa (theo Matthêu), vì họ đã lấy cái bụng làm chúa!

 

II. CHỈ NHỜ ĐỨC GIÊSU  ĐỂ THỜ PHƯỢNG THIÊN CHÚA MÀ THÔI

 

Người Do Thái thờ Thiên Chúa ở Giêrusalem, còn dân miền Samari thì thờ Chúa ở Garizim. Nhưng Đức Giêsu phản đối cả hai lối thờ phượng ấy, Ngài nói : “Những kẻ thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Cha trong Thần Khí và sự thật, vì Cha chỉ muốn gặp thấy những kẻ thờ phượng Ngài như thế.” (x Ga 4,23)

 

Chân lý này đã được hiện lên trong đợt tấn công lần II của Satan :

 

* Theo Mt 4,5-7 : Qủy đưa Đức Giêsu lên đền thờ (Giêrusalem hay Garizim) đề nghị Ngài nhảy xuống, sẽ có các thiên thần đến đỡ chân ! Đức Giêsu trả lời : “Đừng thử thách Thiên Chúa !”

 

* Theo Lc 4,5-8 : Tác gỉa lại ghi nhận quỷ đưa Đức Giêsu lên nơi cao (không phải là núi, vì núi theo Thánh Kinh là Hội Thánh), rồi bảo Ngài phải thờ lạy nó, nó sẽ cho mọi vinh quang trần thế. Nhưng Đức Giêsu đáp lại: “Chỉ tôn thờ một Thiên Chúa mà thôi !”

 

Vậy vào thời Tân Ước, đừng thử đến Giêrusalem mà cầu ơn lạ, nếu không được thì đến cầu khẩn Chúa ở Garizim ? Các lối cầu xin ấy dù có đúng với Luật Môsê chỉ định, nay đã đến thời cáo chung. Huống chi ngày nay, người ta còn đi khấn vái ngẫu tượng trong các chùa miếu của dân ngoại, thì làm sao nhận được ơn?! Ngoại trừ khi ta tham dự Phụng Vụ Hội Thánh cử hành để “nhờ Đức Ki-tô, cùng với Đức Kitô và trong Đức Kitô, mọi vinh quang và chúc tụng mới quy về Thiên Chúa’’ (x Rm 11,36). Có thế chúng ta được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác (x Ga 1,16). Vì chỉ Chúa Giêsu là Đấng Trung Gian duy nhất giữa đất – Trời ! (x 1Tm 2,5) ngoài Ngài không có ơn cứu độ (x Cv 4,12).  

 

III. MUỐN THẮNG MỌI SỰ DỮ ĐỂ ĐẠT VINH QUANG, NGƯỜI TÍN HỮU PHẢI NĂNG THAM DỰ PHỤNG VỤ CỦA HỘI THÁNH

 

Để minh chứng chân lý này :

 

 +  Theo Mt 4,8-11 ghi lại lần tấn công thứ III, quỷ đưa Đức Giêsu lên núi cao, nó bảo Ngài phải thờ lạy nó, nó sẽ hiến cho Ngài mọi vinh quang phú quý. Đức Giêsu thấy nó qúa lếu láo, phạm thượng, Ngài ra lệnh: “Cút đi !” Và dạy mọi người chỉ “thờ phượng duy một Thiên Chúa mà thôi !”

Như vậy theo tác giả Matthêu, Chúa thắng quỷ trên đỉnh núi, mà núi là dấu chỉ về Hội Thánh :

 

- Chúa ban Luật mới trên núi. (x Mt 5)

- Chúa tỏ vinh quang Phục Sinh trên núi Biến Hình. (x Mt 17)

- Chúa chết trên núi Sọ. (x Mt 27,32t)

- Chúa lên trời trên núi. (x Mt 28,16t) 

 

Vậy ta chỉ vào Hội Thánh tham dự Phụng Vụ mới thắng được ác thần !

 

+  Theo Lc 4,9-13 ghi nhận lần cám dỗ thứ III, quỷ đưa Đức Giêsu lên Giêrusalem và thách thức Ngài nhảy xuống để Chúa cho các Thiên thần gìn giữ kẻo lỡ vấp chân phải đá. Nhưng Đức Giêsu bảo nó: “Ngươi không được thử thách Thiên Chúa”, và nó đã rút lui để chờ dịp thuận tiện tấn công tiếp! Có nghĩa là sau đó quỷ xúi giục người ta tiếp tục gài bẫy hại Đức Giêsu. Ba năm sau, chúng đã thành công giết được Đấng vô tội ở Giêrusalem ! Nhưng khi Đức Giêsu  từ cõi chết sống lại, chính lúc ấy Ngài mới là Đấng toàn thắng mọi sự dữ ! Ngài truyền cho Hội Thánh tiếp tục ban phát ơn đó qua Phụng vụ Ngài thiết lập. Chính vì vậy mà sau khi Chúa Giêsu sống lại, các Tông Đồ muốn thắng sự dữ thì phải hằng ngày lưu lại Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa (x Lc 24,53), chứ không nhất thiết phải đi khắp thế gian loan báo Tin Mừng (x Mt 28,19-20).

 

Vậy những ai muốn chiến thắng sự dữ thì phải vào Hội Thánh dự Phụng Vụ, ở đấy được Chúa sai các Thiên thần đến hầu hạ họ (x Mt 4,8-11 ; Dt 1,14). Cụ thể được học hỏi Lời Chúa, biết dùng Lời Chúa để tấn công ác thần như Đức Giê-su: Ngài chỉ dùng Lời xua đuổi sa-tan trong cả ba đợt tấn công (lần I : Dnl 8,3 ; lần II : Dnl 6,1b ; lần III : Dnl 6,13). Vì thế thánh Phaolô khuyên các tín hữu: “Hãy đội mũ chiến cứu rỗi và đeo gươm Thần Khí là Lời Chúa để chiến đấu với mọi ác thần.” (Ep 6,17)

 

Ta biết dân Do Thái suốt 40 năm trên đường về đất Hứa, họ chỉ có Bia đá ghi Lời Chúa theo họ, giúp họ thắng mọi kẻ thù, và hằng ngày chỉ ăn manna, họ vẫn đủ sức mạnh tiến về miền đất Hứa, thì nay chúng ta cũng đang trên đường về đất Chúa hứa là Thiên Đàng, chắc chắn Chúa còn muốn chúng ta cần đến Lời Chúa và Thánh Thể ta rước mỗi ngày hơn dân Do Thái chỉ có Lời khắc trên Bia đá và manna ban cho họ (x Xh 14 và 16 ; Ds 10,33-36).

 

Khi chúng ta dự Thánh Lễ cách trọn vẹn (nghe Lời và rước Lễ), thì ta có Chúa Giêsu Phục Sinh ở cùng để bảo vệ ta. Xưa kia dân Do Thái sống bên Ai Cập, họ rất giàu có, thời gian đầu họ được người Ai Cập tôn trọng, vì có ông Giuse ở với họ. Nhưng khi ông Giuse khuất đi, người Ai Cập mới trở mặt hành hạ dân Do Thái ; Nay ai có Chúa Giêsu Phục Sinh luôn ở cùng, chắc chắn người đó sẽ được bình an hơn dân Do Thái có ông Giuse bên cạnh ! (x Xh 1,8t)

 

Thánh Lễ này Phụng Vụ mượn lời thánh Phaolô lưu ý chúng ta trong Bài đọc II (Rm 10,10-13) để dạy ta đem ra thực hành và loan báo chân lý trên, vì : “Có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ. Kinh Thánh nói: Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng. Như vậy, không có sự khác biệt giữa người Do-thái và người Hy-lạp, vì tất cả đều có cùng một Chúa, là Đấng quảng đại đối với tất cả những ai kêu cầu Người. Vì: Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát.”

Vậy “hỡi ai nương tựa Đấng Tối Cao và núp bóng Đấng quyền năng tuyệt đối, 2 hãy thưa với Chúa rằng: "Lạy Thiên Chúa, Ngài là nơi con náu ẩn, là đồn luỹ chở che, con tin tưởng vào Ngài.” (Tv 91/92,1-2 : Đáp ca).

 

THUỘC LÒNG.

 

- Chung cục là họ sẽ phải hư vong. Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian. (Pl 3,19)

 

- Hãy đội mũ chiến là ơn cứu độ và cầm gươm của Thần Khí ban cho, tức là Lời Thiên Chúa, để chiến đấu với ác thần. (Ep 6,14-17)

Lm. Giuse Đinh Quang Thịnh

Lên đầu trang