NGOÀI CHÚA GIÊSU KHÔNG CÓ ƠN CỨU ĐỘ (Cv 4,12)

5/28/2013 3:58:45 PM
THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 8 THƯỜNG NIÊN NĂM LẺ

Mc10_17-27.jpg 

Lời Chúa: Mc 10,17-27


17 Một hôm, Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi : "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp ?" 18 Đức Giê-su đáp : "Sao anh nói tôi là nhân lành ? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. 19 Hẳn anh biết các điều răn : Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ." 20 Anh ta nói : "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ." 21 Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta : "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." 22 Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

 

23 Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ : "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao !" 24 Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp : "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao ! 25 Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa." 26 Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau : "Thế thì ai có thể được cứu ?" 27 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói : "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."

Suy Niệm


Để chứng minh chân lý trên, ta phải tìm hiểu Lời Đức Giêsu nói :

-   “Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa” (Mc 10,25 : Tin Mừng).


Lời khẳng định này làm cho các Tông Đồ thất vọng, họ kêu lên : “Như thế thì ai còn có thể được cứu độ”. Đức Giêsu trấn tĩnh các ông ngay :

- “Nơi loài người, một điều cũng không thể được, nhưng không thể nơi Thiên Chúa, vì đối với Chúa mọi sự đều có thể” (Mc 10,27 : Tin Mừng). “Nơi loài người một điều không thể được”, có nghĩa là người đời chỉ chủ ý đến những người có bàn tay chia sẻ rộng rãi mới là người có giá trị đáng được Chúa thương, nếu thiếu điều tích cực này, thì không được ai thương và không được Chúa cứu độ. “Nhưng không thể nơi Thiên Chúa vì mọi sự đều là có thể nơi Ngài”. Vì “Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Kitô. Chính do ân sủng mà anh em được cứu độ” (Ep 2,4-5).

Chúng ta biết lối sư phạm giảng dạy đặc thù của Đức Giêsu là điều gì Ngài muốn nhấn mạnh, quan trọng nhất, thì Ngài dùng kiểu nói nghe rất vô lý, rất khó chịu, gây bực mình cho người nghe. Nhưng ai có lòng khiêm tốn để tâm tìm hiểu, khi đã nhận ra chân lý quan trọng Đức Giêsu muốn nhấn mạnh, thì làm cho người ta rất thích thú và nhớ lâu. Đan cử : Đức Giêsu kết luận về anh thanh niên giàu có, xin Ngài dạy cách sống để đạt sự sống đời đời, nhưng rồi anh lại không theo Lời Đức Giêsu dạy, nên Ngài nói : “LẠC ĐÀ CHUI QUA LỖ KIM CÒN DỄ HƠN NGƯỜI GIÀU CÓ VÀO NƯỚC THIÊN CHÚA”.


Ở đây chắc chắn không phải Đức Giêsu kết án mọi người giàu đều phải sa hỏa ngục, vì người giàu có, nhờ tài năng và sức lao động của họ làm việc cách liêm chính, cũng là do ơn Chúa ban, để có thêm điều kiện làm việc thiện. Người như thế Đức Giêsu ví : “Chủ nhà trao của cải cho những đầy tớ : người năm nén vàng, người hai nén, người  một nén, tùy theo khả năng mỗi người có thể đem vốn đó mà kinh doanh, khi chủ trở về đầy tớ làm sinh lời được bao nhiêu, chủ không thu lại vốn, còn cho luôn số lời làm ra. Đặc biệt chủ lại còn trao thêm cho nữa” (x Mt 25,14t). Bởi vì Đức Giêsu đã nói : “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy.” (Lc 6,38). Và vì thế thánh Phaolô nói : “Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện,theo như lời đã chép : Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc ; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào” (2Cr 9,8-10).


Như vậy, Chúa muốn ta giàu có là dấu chỉ người được Chúa chúc phúc, để rồi ta trở nên giống Chúa Giêsu : “Ngài vốn dĩ giàu sang, nhưng đã trở nên khó nghèo, để lấy cái nghèo mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2Cr 8,9 : Tung Hô Tin Mừng).Nhưng chắc chắn Đức Giêsu kết án những kẻ tự mãn có “tinh thần giàu”. Nghĩa là đối với những kẻ cậy dựa đã sống công bằng và chỉ nương tựa vào thế lực của cải, chứ không muốn chia sẻ để được nương tựa vào Chúa, như người giàu có trong Tin Mừng hôm nay, anh ta nói với Đức Giêsu : “Từ nhỏ đến lớn tôi đã sống Sáu Điều KHÔNG phạm đến ai : Tôi không giết người, không ngoại tình, không trộm cắp, không làm chứng gian, không quỵt của ai, không bất  hiếu với cha mẹ” (Mc 10,19 : Tin Mừng). Trước mặt người đời xem ra anh đạt đức công bằng ; nhưng trước mặt Thiên Chúa công bằng đích thực phải là dùng của cải Chúa ban, làm cho anh em được quyền hưởng đồng đều theo nhu cầu chính đáng, như giáo huấn của Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 69 dạy :


Của cải trần gian là để cho mọi người hưởng dụng. Thiên Chúa đã đặt định trái đất và mọi vật trên trái đất thuộc quyền sử dụng của mọi người và mọi dân tộc. Chính vì thế, của cải được tạo dựng phải được phân phối cho tất cả mọi người một cách hợp lý theo Luật công bằng là Luật đi liền với bác ái. Khi sử dụng của cải, con người phải coi của cải vật chất mà mình làm chủ cách chính đáng không chỉ như của riêng mình, nhưng còn là của chung nữa, nghĩa là, của cải đó có thể sinh ích không những cho riêng mình mà còn cho cả người khác. Vả lại, mọi người đều có quyền có một phần của cải đầy đủ cho mình và cho gia đình mình”.

Thực vậy, vào ngày cánh chung, Chúa chưa cần xét đến đức công bằng, mà Ngài tra hỏi người ta về hai tương quan :

-    Tương quan đối  với Chúa : Người nào biết sám hối tội xin Chúa xót thương và xin được theo Ngài không? (x Lc 18,9-14). Đây là việc tốt đứng hàng đầu trong những việc tốt ta phải làm, Chúa không chuẩn chước cho bất cứ ai. Vì thế anh trộm lành cả đời chi gây phiền đau cho nhiều người, anh thiếu đức công bằng, nhưng anh bằng lòng chịu hình phạt đóng đinh như dịp đền tội mình, và anh xin Đức Giêsu thương xót, được theo Ngài, Ngài nói ngay : “Hôm nay anh ở trên Thiên Đàng với Ta” (Lc 23,39-43).


Chính vì vậy mà tác giả sách Huấn ca nói : “Ai sám hối thì Người ban cho ơn trở về, và những kẻ sờn lòng nản chí, Người cũng sẽ ủi an.  Hãy trở về với Đức Chúa và từ bỏ tội lỗi, hãy cầu khẩn trước nhan Người và giảm bớt dịp tội.  Hãy đoạn tuyệt với gian ác, trở về cùng Đấng Tối Cao, và cực lực gớm ghét mọi điều ghê tởm. Vì trong âm phủ, ai nào ca ngợi Đấng Tối Cao, nếu những kẻ đang sống không dâng lời cảm tạ? Chỉ người đang sống và khoẻ mạnh mới ca ngợi Đức Chúa.  Lòng lân tuất của Đức Chúa cao cả dường bao, ơn tha thứ dành cho kẻ trở lại với Người lớn lao biết mấy!” (Hc 17,24-29 : Bài đọc năm lẻ).

Kẻ độc ác nhất lại trở nên vị thánh gương mẫu nhất, không ai hơn ông Phaolô, vì trước đó ông đã bách hại Hội Thánh. Nhưng nhờ biết sám hối và trở về với Chúa, thì ngay khi ông còn sống đã làm vinh hiển Chúa hơn các Tông Đồ thượng đẳng (x Cv 7-9 ; 2Cr 11,5).


-         Tương quan đối với đồng loại : Chúa xét hỏi chúng ta có biết quan tâm chia sẻ cho đồng loại để vực họ dậy sống tốt hơn theo ý Chúa hay không? Thực vậy, vào ngày cánh chung, Chúa hỏi những người đứng bên phải Ngài (được cứu độ), cũng như những kẻ đứng bên trái (bị loại trừ) về sáu điều tích cực : “Xưa Ta đói ngươi có cho ăn ? Ta khát ngươi có cho uống ? Ta là khách ngươi có tiếp rước ? Ta mình trần ngươi có cho áo mặc ? Ta đau yếu ngươi có đến viếng thăm ? Ta tù đày ngươi có đến với Ta ?” (Mt 25, 31-46). Chúa nhấn mạnh phải làm lành cho “kẻ bé nhỏ”, thì “kẻ bé nhỏ”, không chỉ hiểu theo nghĩa xã hội là giúp cho những kẻ nghèo khó, đói ăn, bệnh tật, mà giúp “kẻ bé nhỏ” phải hiểu là giúp người anh em điều gì, phải cầu nguyện cho họ trước với ý hướng ước mong họ gia nhập Hội Thánh sống Đức Ái. Vì trong Tân Ước “kẻ bé nhỏ” chỉ riêng về những người được Chúa Kitô cứu độ trong Hội Thánh của Ngài (x Ga 13,33 ; Mt 10, 42 ; Mt 11,25 ; Mt 18,6 ; Lc 12,32 ; 1Ga 2,1.12.14.18.28).


Như thế, chỉ những người sống Sáu Điều làm ơn cho “kẻ bé nhỏ” mới là người làm cho Chúa, để được vào hưởng vinh quang trong Nước Thiên Chúa. Trái lại, những kẻ nói Sáu Điều KHÔNG đối với người anh em, chẳng làm ích cho đồng loại, cũng không làm thiệt hại đến ai, đó là loại người luôn thủ thân, không muốn ai đụng chạm phiền hà, quấy rầy mình, thì không tất yếu là người giàu của cải không biết chia sẻ mới bị Chúa kết án, mà rất nhiều kẻ nghèo lúc nào cũng mơ tiền của như thần hộ mạng, chẳng bao giờ quan tâm đến việc giúp ai, họ thường nói : “Tôi nghèo chưa ai giúp tôi, hơi đâu tôi giúp người khác, tôi nghèo làm vất vả còn chưa đủ ăn, giờ đâu mà đến Nhà Thờ, mà đi Lễ, có thực mới vực được đạo chứ !” Loại này mới thực là kẻ giàu đáng bị Chúa nguyền rủa nặng nề nhất !

Chúng ta phải lưu ý câu hỏi của anh giàu : "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? " Đức Giêsu đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ." Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ." Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." (Mc 10, 17-21 : Tin Mừng).


Người giàu đã xác nhận Đức Giêsu là Đấng nhân lành. Nghe thế, Ngài nói ngay : “Không ai nhân lành trừ một mình Thiên Chúa”. Vậy anh đã biết tôi là Chúa nhân lành dạy anh điều tốt lành để được sự sống đời đời làm gia nghiệp, thì anh phải đi trọn ba bước :

-     Bước I  :  Sống công bằng, thì tốt thôi.

-     Bước II :  Biết chia sẻ, là tốt hơn.

-     Bước III : Theo Đức Giêsu, mới tốt nhất. Vì ngoài Chúa Giêsu không có ơn cứu độ (x Cv 4,12).

Người đi trọn ba bước trên, được Kinh Thánh xác nhận : “ Đây là người công chính hãy vui luôn trong Chúa, hãy nhảy mừng” (Tv 32/31,11a : ĐC năm lẻ).


Thế thì anh thanh niên giàu có chẳng làm hại ai, cũng không chia sẻ cho ai, cùng lắm mới đi được bước thứ nhất (tốt thôi), mà bước thứ nhất : công bằng thì không mất gì cả, thảo kính cha mẹ lại còn được hưởng phần gia tài (x Hc 4,3) ; hai bước còn lại : chia sẻ, tốt hơn và theo Đức Giêsu, tốt nhất, anh không chấp nhận, vì như thế là xâm phạm đến tài sản của anh, nghịch với quan điểm sống Đạo của những kẻ ích kỷ, luôn nghĩ : “Tôi không động đến ai, thì cũng đừng ai động đến tôi, thế là tốt rồi, cần gì phải theo thần thánh nào?” Đó là lý do Đức Giêsu quả quyết : “Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa” (Mc 10,25 : Tin Mừng). Ta phải xác tín rằng theo Đức Giêsu là bước quan trọng nhất, để được Ngài dạy biết chia sẻ đúng lúc và phải thời (x Lc 12,42). Có thế mới thực là công bằng. Vì vậy thánh Phaolô chỉ nhắc một điều quan trọng Đức Giêsu đã dạy riêng cho ông : Cho thì có phúc hơn là lấy” (Cv 20,35). Sở dĩ lời giáo huấn trên Đức Giêsu không dạy cho Nhóm Mười Hai, là vì thời gian ấy Ngài chưa hiến cả mạng sống để cứu loài người, nên chỉ sau khi Ngài từ cõi chết sống lại mới dạy ông Phaolô : “Cho thì có phúc”, thì phải nhìn vào mẫu gương Đức Giêsu đã cho vì yêu hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn, đến hiến cả mạng sống vì Tin Mừng, rồi mới được Chúa Cha bắt muôn loài trên trời dưới đất phải sụp lạy tôn thờ Đức Giêsu là Chúa (x Pl 2,6-11). Ai biết cho như thế, mới thực là có phúc hơn là nhận.

Để thực hành mệnh lệnh chia sẻ hầu lãnh phúc, thánh Phêrô dạy ta phải hướng lòng về niềm hy vọng vào ngày cánh chung : “Muốn được hưởng gia tài không thể hư hoại, không thể vẩn đục và tàn phai. Gia tài này dành ở trên trời cho anh em, là những người, nhờ lòng tin, được Thiên Chúa quyền năng gìn giữ, hầu được hưởng ơn cứu độ Người đã dành sẵn, và sẽ bày tỏ ra trong thời sau hết.

Trong thời ấy, anh em sẽ được hân hoan vui mừng, mặc dầu còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh luyện Đức Tin của anh em là thứ quý hơn vàng gấp bội, - vàng là của phù vân, mà còn phải chịu thử lửa. Nhờ thế, khi Đức Giêsu Kitô tỏ hiện, Đức Tin đã được tinh luyện đó sẽ trở thành lời khen ngợi, và đem lại vinh quang, danh dự.” (1Pr 1, 4-7 : Bài đọc năm chẵn). Đó là “Giao Ước đã lập ra muôn đời Chúa nhớ mãi” (Tv 111/110, 5b : ĐC năm chẵn).

THUỘC LÒNG


Để được bảo đảm chắc chắn được sống đời đời, Chúa dạy ta phải đi trọn ba bước : Theo Chúa Giêsu (để được Ngài hướng dẫn), rộng tay chia sẻ (đúng lúc và phải thời), có thế mới sống công bằng (x Mc 10, 27-17).

 

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang