Một tiếng gọi, một đời người

7/22/2022 7:42:51 PM
Đức Giêsu gọi bà: “Maria !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Rápbuni !” (Ga 20,16)

Mở mắt chào đời chưa ai dạy,

Mà sao biết vội gọi “Ab-ba” !

Lời ru trên gối hay sữa mẹ,

Mà em bập bẹ “Má” đậm đà !

 

Âm thanh đầu đời “Ba” với “má”,

Theo ta đến mãi cuộc hơi tàn,

Và thuở biết yêu nghe rất lạ,

“Anh”, “Em” ta đổi cả trần gian !

 

Rồi giữa dòng đời vương cát bụi,

Mấy thuở mà nghe gọi tên mình !

Trần ai một cõi người xa lạ...

Gọi nhau rồi lặng cõi u minh !

 

Chỉ biết một ngày xa xôi ấy,

Chợt đến trong ta tiếng gọi thầm.

Một tiếng thôi mà xuân đã dậy,

Cung đàn ai dạo khúc tri âm !

 

Thầy biết tên ta Thầy đã gọi,

“Maria” ! chứa cả một trời thương,

Ta đã đi lên từ bóng tối,

“Rápbuni” ! Con vội bước lên đường !

 

“Rápbuni”, “Maria” từ dạo ấy,

Âm vang qua mọi nẻo vui buồn,

Lên bắc, xuống nam về phố lạ...,

Nụ cười vui hay nước mắt tuôn... !

 

Cho đến một chiều ta câm lặng,

Nức nở thay trăm tiếng gọi thầm.

Cung nhạc tri âm giờ đã tắt,

Đồi hoang còn lại tiếng gió câm !

 

Qua rồi một đêm buồn chờ sáng,

Vội vã thăm Thầy buổi tinh mơ,

Một cõi quạnh hiu, ngôi mộ trống...

Còn chi tiếng gọi... để mong chờ !

 

Rồi có ngờ đâu ngày hôm ấy !

Hừng đông ngày “Thứ nhất trong tuần”.

Ngọn lửa nào trong ta bừng cháy,

“Maria”, ai gọi khẻ bâng khuâng !

 

Thảng thốt trong ta bừng tỉnh dậy,

Âm thanh nầy chẳng lẫn vào đâu !

Chỉ có Thầy thôi, ai vô đấy !

“Rápbuni” ! Đời tan cả u sầu !

 

Thì ra chuyện của nàng Maria ấy,

Chuyện “bên mộ trống, nhắc tên nhau...”

Tiếng gọi bỗng dưng thành vĩnh cửu,

“Maria – Rápbuni” ! Tiếng gọi nhiệm mầu !

 

Sơn Ca Linh (22.7.2022)

Lên đầu trang