Lương thực thường tồn

4/15/2013 7:27:08 AM
(16.4.2018 – Thứ hai Tuần 3 Mùa Phục sinh)

Ga6_22-29.jpg

Lời Chúa: Ga 6,22-29

 

22 Hôm ấy, các môn đệ thấy Đức Giê-su đi trên mặt Biển Hồ. Hôm sau, đám đông dân chúng còn đứng ở bờ bên kia Biển Hồ, thấy rằng ở đó chỉ có một chiếc thuyền và Đức Giê-su lại không cùng xuống thuyền đó với các môn đệ, nhưng chỉ có các ông đi mà thôi. 23 Tuy nhiên, có những thuyền khác từ Ti-bê-ri-a đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn. 24 Vậy khi dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người. 25 Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói : "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy ?" 26 Đức Giê-su đáp : "Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. 27 Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận."  28 Họ liền hỏi Người : "Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn ?" 29 Đức Giê-su trả lời : "Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến." 

 

Suy Niệm

 

Xóa đói giảm nghèo, giảm số trẻ em suy dinh dưỡng,

nâng chiều cao của giới trẻ Việt Nam lên bằng các nước trong vùng,

đó là mối quan tâm của những người mang trách nhiệm,

vì sức khỏe thân xác cần thiết cho sự phát triển toàn diện con người.

Làm sao để con người lớn lên cân đối về mọi mặt,

đó là mục tiêu tối hậu của mọi công tác giáo dục.

 

Đức Giêsu đã làm phép lạ bánh hóa nhiều để nuôi đám đông.

Ngài quan tâm đến nhu cầu của thân xác họ.

Nhưng Ngài cũng biết rằng không thể làm phép lạ như thế mãi.

Hơn nữa, phép lạ này chỉ giúp họ khỏi đói trong vài giờ,

và đây là cái đói của thân xác.

Phép lạ này dù lớn, nhưng chỉ nuôi được một đám đông vài ngàn người,

vẫn còn bao người trên thế giới cần được nuôi ăn.

Đức Giêsu mong nuôi được nhiều người hơn, nuôi được mọi người.

Không phải chỉ nuôi về thân xác, mà nhất là về tinh thần.

Không phải chỉ nuôi bằng thức ăn trần thế là bánh và cá,

mà nuôi bằng giáo huấn của mình, bằng chính con người mình.

 

Sau phép lạ bánh hóa nhiều, khi đám đông định tôn Đức Giêsu lên làm vua,

chắc họ đã nghĩ đến sự bảo đảm về mặt vật chất mà Ngài mang lại.

Lúc nào cũng có bánh ăn no nê,

đó là ước mơ của nhiều người nghèo thời ấy.

Nhưng Đức Giêsu đã từ chối đứng lên khởi nghĩa giành độc lập.

Ngài không phải là một Mêsia làm chính trị.

Bánh và cá mà Ngài giúp họ tạm thời vượt qua cơn đói

chỉ là thứ lương thực mau hư nát dành cho xác thân (c. 27).

Lương thực đó là dấu chỉ cho một thứ lương thực khác Ngài sắp ban.

Đó là lương thực thường tồn đem lại sự sống vĩnh cửu (c. 27).

Hẳn nhiên, lương thực sau này quan trọng hơn nhiều.

 

Theo Mẹ Têrêsa Calcutta, người nghèo hôm nay cần cơm bánh,

nhưng còn cần những thức ăn tinh thần khác nữa.

Cái đói của thân xác không cồn cào bằng cái đói tinh thần.

Con người đói công bằng và hạnh phúc, đói yêu thương và kính trọng.

Con người khát niềm vui và bình an, cảm thông và sự thật.

Trong nơi sâu thẳm, con người đói khát Ai đó để mình yêu mến tôn thờ.

Đức Giêsu mời ta hãy tin vào Ngài là Đấng được Thiên Chúa sai đến (c.29).

Hãy đến với Giêsu để bắt đầu được nếm thử tấm bánh của Ngài,

vì chính Ngài là Tình yêu, Sự thật và Bình an.

 

Cầu Nguyện

 

Lạy Chúa Giêsu,

có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm,

ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân,

và nhắc con về sự hiện diện của Chúa.

Con mong sự hiện diện ấy lan tỏa khắp nơi,

để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ.

 

Nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp,

nơi lớp học tình thương lúc chiều tà,

nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm,

nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ,

nơi khách sạn năm sao, nơi quán bia đầu ngõ,

nơi các tiệm cho mướn băng video,

noi tình yêu trong ngần của đôi bạn trẻ...

 

Nhưng lạy Chúa, trước hết,

xin cho đời con là một ngọn đèn,

xin cho chúng con là những ngọn đèn màu đỏ,

mời người ta dừng lại, trầm tư,

và gặp được Chúa.

 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Lên đầu trang