Kinh Mân Côi với việc giải thoát sinh tử

6/18/2020 1:01:57 PM
Một ngày nọ, triết gia Diogenes ( 413 – 323 ) đến ngôi chợ thành Athen ( Hy Lạp ) dựng một túp lều có tấm bảng ghi đậm mấy câu: “ Ở đây có bán sự khôn ngoan”.

Chợ thì đông đúc, kẻ qua người lại nhưng không một ai hỏi han, ngó ngàng  đến  cái ông già gàn dở có tiếng ấy.  Người ta đi chợ là để mua cá, thịt rau dưa, sắm cái này cái nọ chứ  có cần chi đến sự…khôn ngoan  làm gì ?

 

Nhưng rồi cũng có một vị trí thức khoa bảng  tình cờ đi qua, có ý tò mò muốn biết  cái…sự khôn ngoan ông ta muốn bán ấy thế nào nên sai tên  đầy tớ cầm tiền đến…mua. Diogenes cầm mấy hào  đút túi trịnh trọng nói: “ Hãy về nói với  chủ anh  rằng: “ Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích của đời mình”.

 

Vậy hóa ra…sự khôn ngoan thật sự chỉ đơn giản vậy sao ?  Tuy nhiên  đây  thật sự là khôn ngoan  nếu người ta biết nghĩ đến cùng đích của đời mình là cái chết ! Nếu  người nào cũng biết chắc  rồi ra mình sẽ phải chết  thì chẳng ai còn ham hố  tham lam tích cóp tiền bạc của cải, tạo lập công danh sự nghiệp cũng như gây thù chuốc oán với  nhau làm gì ! Thay vì oán cừu gây nghiệp tội thì thiên hạ sẽ  lấy yêu thương thay cho thù hận….

 

Nhưng thực tế  cho thấy rút cục cái sự khôn ngoan mà Diogenes, triết gia thuộc phái Hoài Nghi  ấy rao bán cũng vẫn chỉ là thứ của rẻ, của ôi chẳng có ai…mua, bởi vì không thể đem nó ra mà thực hành trong cái cõi đời tham lam, ô trọc này.

 

Lý do tại sao không thể thực hiện  được sự khôn ngoan trong đời sống ? Đó là vì  người ta không  trả lời được câu hỏi: Chết rồi  đi về đâu và  chính vì không trả lời  thỏa đáng được câu hỏi  ấy nên triết học đã lâm phải bế tắc.

 

Triết học không bao giờ có thể giải quyết được vấn đề do nó  đặt ra bởi vì đã  không thể trả lời  được  vấn nạn chết rồi đi đâu ? Một khi không biết chết rồi đi  đâu thì cũng chẳng thể biết  con người sinh ra bởi  đâu và sống trên đời  để làm gì ?

 

Đúng là triết học không thể giải quyết. Duy chỉ tôn giáo mới có thể và đây chính là vấn đề  Giải Thoát Sinh Tử. Theo quan điểm Phật Giáo thì Giải Thoát Sinh Tử  có nghĩa  là thoát  khỏi  sự trói buộc  của  vòng tử sinh, sinh tử  để đạt đến Niết Bàn là cõi bất sinh, bất diệt. (  Niết là không sinh còn Bàn là không diệt ).

 

Đạo Chúa cũng là con đường Giải Thoát Sinh Tử  một khi   đã nhận biết Sự Thật: “ Chúa Giê Su nói với những người đã tin  Ngài rằng:  Nếu các ngươi cứ ở trong đạo của Ta thì thật là môn đệ Ta, các ngươi sẽ nhận biết sự thật và sự thật sẽ giải thoát các ngươi” ( Ga 8, 31 -32 ).

 

Sự Thật cần nhận biết đó chính là mỗi người đều  được tác tạo, sinh ra là Hình Ảnh Thiên Chúa, là Con Thiên Chúa ( St 1, 26 ). Được sinh ra vốn là Con Thiên Chúa nhưng vì vô minh che lấp nên không nhận ra chân Bản Tính Con Thiên Chúa ở nơi mình. Tính chất vô minh ấy được Kinh Thánh thể hiện qua biểu tượng Tội  Nguyên Tổ là tội phân biệt thiện ác ( St 2, 15 -17 ).

 

Nguyên Tổ phạm tội, đã bị đuổi  khỏi Vườn Địa Đàng và sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại nếu không trải qua  cuộc giao tranh  do Người Nữ Maria làm thủ lãnh để đối đầu với quỷ dữ Sa Tan: “ Đức Chúa Giehova phán với con rắn: “ Ta sẽ làm cho mày cùng Người Nữ. Dòng dõi mày cùng dòng dõi Người Nữ nghịch thù  nhau. Người sẽ dày  đạp đầu mày. Còn mày thì sẽ rình cắn gót chân Người” ( St 3, 15 ).

 

Cuộc giao tranh giữa một bên là quỷ Sa Tan,  đứa  lừa dối nguyên tổ  khi nó  nói: Hai người cứ...ăn trái cây phân biệt đi chẳng chết chóc gì đâu. Còn một bên là Đức Maria Vô Nhiễm  Nguyên Tội  chống lại nó bằng Lời Xin Vâng ( Fiat ). Để  chống lại cám dỗ của Sa Tan, Đức Mẹ  đã truyền dạy Kinh Mân Côi như  một phương thế vô cùng hữu hiệu để cho  chúng ta có thể trở lại Vườn Địa Đàng xưa cũng là Tâm Vô Phân Biệt mà từ đó Nguyên Tổ đã phải ra đi.

 

Người đời từ muôn kiếp, không một ai  không sống với Tâm Phân Biệt có nghĩa đã mang nơi mình tính chấp ngã phân biệt, thấy có Ta có  Người và …Vật ở ngoài mình ( Ngã Chấp ). Cái Thấy đó là một sai lầm có tính nguyên thủy không ai tránh khỏi  và nó chỉ có thể phá vỡ bằng sự  chuyển hóa của Tâm.

 

Kinh Mân Côi do Đức Mẹ truyền dạy chính là một phương pháp  chuyển hóa vừa dễ dàng lại vừa  đắc lực  dành cho hết thảy mọi người.

 

Đức Mẹ trong tất cả những lần hiện ra, Ngài đều  khuyên dạy thực hành Kinh Mân Côi như muốn nài ép  mọi người. Nhưng đáng buồn thay, chẳng mấy ai chịu nghe  và áp dụng lời Mẹ ! Lý do người ta không nghe là bởi  không tin và vì không tin  nên mới  bày đặt ra  đủ thứ …suy niệm này nọ.

 

Lời Chúa là  để cho ta  sống  chứ không phải để…suy.  Suy niệm Lời Chúa  thì cũng ví như ngồi bên bàn lại không…ăn mà chỉ suy xét luận bàn những món ăn trên bàn thì có bao giờ…no được ? Thực hành Kinh Mân Côi chính là…ăn, là huân tập Lời Chúa  vào trong  tâm tưởng  để làm nên cuộc chuyển hóa cho chính mình.

 

Sống đời sống tôn giáo chính là sống cuộc chuyển hóa và cuộc chuyển hóa ấy tất cả đều diễn ra ở nơi nội tâm mỗi người. Người đời ai cũng cho rằng mình sống bằng thân xác nhưng thực ra là sống với tư tưởng. Chính tư tưởng mới  là cái điều khiển tất cả mọi hành vi cũng như lời nói của con người.

 

Bởi tư tưởng mang tính quyết định  như thế,  cho nên khổ hay vui cũng là do ở nơi tư tưởng.  Tuy nhiên vì u mê, con người đã chất chứa ( Huân tập ) những tư tưởng xấu ác ( Ác tưởng ) nơi mình để rồi lãnh lấy hậu quả khổ  đau, tiếc hận mà không biết.

 

Nhận ra như thế để cho thấy sự huân tập là hết sức quan hệ, nó quyết định cho hạnh phúc hay khổ đau của mỗi người. Đức Khổng Tử nói: “ Bầy tôi giết vua. Con giết cha không phải một buổi sớm, một buổi tối. Cái căn do dần dần đã lâu mà thành ra vậy. Bởi vì những kẻ lo liệu, phòng bị những việc ấy không biết lo liệu phòng bị sớm” ( Thần  thí kỳ quân, tử thí kỳ phụ, phi nhất triêu nhất tịch chi cố. Kỳ sở do lai giả tiện hỹ. Do liệu chi bất tảo biện dã - T.T. Kim, Nho Giáo Q. Thượng )

 

Nếu việc bầy tôi giết vua, con giết cha không do một sớm một chiều thì trong việc Giải Thoát Sinh Tử tức lo cho cái chết cũng vậy. Diogenes nói: “ Trong tất cả mọi  sự, hãy nghĩ đến cùng đích của mình”  thì ý nghĩa của nó chính là ở chỗ những ai thực sự khôn ngoan  thì cần phải biết chuẩn bị cho cái chết của mình ngay khi nó chưa đến. “ Cho nên các ngươi hãy tỉnh thức  sẵn sàng vì chính giờ phút các ngươi không ngờ thì Con Người sẽ đến” ( Mt 9, 44 ).

 

Người đời có thể lo lắng đủ mọi thứ nhưng nếu không chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết của mình thì thật  quá ư dại dột.  Chúa Giê Su đưa ra ví dụ về người giàu kia cứ lo xây dựng kho lẫm với ý  định để hưởng an nhàn, sung sướng  nhưng rồi cái chết thình lình ập đến: “ Song ĐCT phán cùng người ấy rằng: Hỡi kẻ ngu dại kia. Đêm nay linh hồn ngươi sẽ bị đòi lại thì những của cải ngươi  dự bị sẽ thuộc về ai ? Kẻ nào dồn chứa của cải cho mình mà không giàu có nơi ĐCT thì cũng như vậy” ( Lc 12, 15 -21 ).

 

Vấn đề ở chỗ  phải làm sao  để  được giàu có nơi Thiên Chúa ? Việc…làm giàu ấy có thể nơi việc thực thi các giới răn, làm phúc bố thí, chăm lo cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ v.v…. Tuy nhiên những việc làm ấy chỉ có thể mang lại ơn ích nếu được thực hiện với Tâm Vô  Phân Biệt. Trái lại  chẳng những không có ơn ích mà còn bị Chúa quở trách.

 

Lý do việc làm…giàu có ấy cần phải làm với Tâm Vô Phân Biệt bởi  vì Thiên Chúa là Đấng nội tại ở nơi ta. Về  Đấng…nội tại ấy  cũng chính là Sự Sống Đời Đời  chúng ta cần nhận biết cho cuộc tìm về: “ Còn Sự Sống Đời Đời là nhận biết Cha tức Chân Thần duy nhất cùng Giê Su Ki Tô mà Cha đã sai đến” ( Ga 17, 3 ).

 

Để nhận biết Đấng Cha nội tại ấy thì nhất thiết cần phải Nhớ đến Ngài. Làm sao  để luôn Nhớ đến Đấng Cha, đây chính là việc giải thoát sinh tử.  Người đời bị cuốn lôi vào vòng sinh tử, tử sinh không thể thoát ra chính là vì đã Quên mất  Đấng Cha Hằng Hữu, Tự Hữu ( Ego sum qui sum – Xh 3, 14 ) chứ không phải điều chi khác.

 

Tính chất mầu nhiệm của Kinh Mân Côi  do nơi cấu trúc của nó làm cho ta được luôn Nhớ   đến Chúa. Thật vậy, ai cũng biết Kinh Mân Côi truyền thống gồm có ba Mùa: Vui, Thương, Mừng. Mỗi Mùa gồm năm Thứ. Mỗi Thứ gồm có mười Kinh Kính Mừng.

 

Để thực hành Kinh Mân Côi  thì  cần  Nhớ mình đang ở Mùa nào, Thứ nào và Hạt nào. Không Nhớ như vậy thì không làm sao lần chuỗi khi cầu nguyện  một mình được. Trái lại  lần chuỗi mà Nhớ như thế  đó là chúng ta  đã cột chặt Tâm mình  không cho nó dong duổi ra bên ngoài nơi thế giới hiện tượng: Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp.

 

Cột chặt Tâm mình vào tràng chuỗi Mân Côi như thế có nghĩa  chúng ta  đã  chủ  động huân tập Thánh Danh Chúa Giê Su và Mẹ Maria vào trong tâm tưởng. Thánh Danh Chúa Giê Su một khi đã hiện hữu ở nơi Tâm thì chúng ta đã được giải thoát khỏi những tư tưởng xấu, ác làm khổ mình. Thánh Danh Chúa và Đức Mẹ hiện hữu ở nơi ta khi nào thì được thoát khổ khi ấy và sự thoát khổ ấy chắc chắn sẽ đến với ta trong giờ lâm tử: “ Cũng vì cớ đó, nên ĐCT  đã nhắc Ngài lên rất cao, ban cho Ngài Danh  vượt trên hết mọi danh. Hầu cho mọi đầu gối trên trời, dưới đất và cả trong Hỏa Ngục đều nhơn Danh Giê Su mà quỳ gối xuống và mọi lưỡi đều thừa nhận Giê Su Ki Tô là Chúa để quy vinh ĐCT là Cha” ( Pl 2, 9, 11 ).

 

Phùng  Văn  Hóa

Để kính tặng cha Vinh Sơn, quản hạt Phú Thịnh, gp Xuân Lộc

 

(Nhân bài giảng Thánh lễ an táng anh Giu Se  Nguyễn Chí Tài  chết vì điện giật.)

Lên đầu trang