Khôn ngoan phục vụ lợi ích chung

5/26/2013 8:18:05 AM
Thứ bảy 01-06-1991 - Tuần 8 Thường Niên

DHY_Thuan.jpg 

Mc 11, 27-33; Hc 51, 12-20    

 

 Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta nhận thấy Chúa Giêsu là một người chân thành nhưng không ngây thơ. Đối đầu với những người đến chất vấn, muốn thử thách để dồn Ngài vào chỗ bí, Chúa Giêsu đã trả lời một cách thẳng thắn, khôn ngoan làm cho họ cứng miệng. Họ đặt bẫy Ngài: “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy?” Và Ngài đã không trả lời trực tiếp, nhưng trả lời bằng một câu hỏi khác: “Phép rửa của Gioan là do Trời hay do người ta? Nếu các ông trả lời câu hỏi này thì tôi sẽ trả lời cho các ông…” Các nhà chú giải Kinh Thánh gọi đây là cách trả lời kiểu tiên tri, vì các Tiên Tri ngày trước luôn khôn ngoan khi phải đương đầu với kẻ thù. Chính Thánh Gioan Tông Đồ sau này, khi viết cho các cộng đoàn dân Chúa, cũng dùng những ẩn ngữ, những hình ảnh mà chỉ Ngài và những người Kitô hữu mới có thể hiểu được. Vì dụ hình ảnh “rồng đen, rồng đỏ” được Ngài ám chỉ đến Vua Roma hay một vị quan lớn nào đó. Đó cũng là kiểu khôn ngoan tiên tri.

 Trở lại bài Phúc Âm hôm nay. Câu hỏi khôn ngoan của Chúa làm họ bối rối không biết nên trả lời như thế nào. Nếu phép rửa của Gioan bởi Trời. Vậy tại sao không tin. Còn nếu trả lời bởi người ta. Thiên hạ sẽ ném đá chết ngay, vì mọi người đều cho răng Gioan là một Ngôn Sứ của Chúa. Cuối cùng họ đành phải trả lời: “Chúng tôi không biết”. Và vì thế, Chúa cũng không phải trả lời câu hỏi họ đặt ra. Câu trả lời khôn ngoan của Chúa dạy chúng ta cũng phải suy nghĩ chín chắn khi đứng trước mọi biến cố, sự việc xảy ra trong cuộc đời. Khôn ngoan của người theo Chúa không phải để làm ích cho riêng mình, hay làm hại kẻ khác, nhưng chỉ vì lợi cho Giáo Hội và công việc chung.


 
Chuyện kể lại rằng, lúc Đức Thánh Cha Gioan XXIII còn làm Sứ Thần Tòa Thánh tại Pháp, một hôm Ngài đang nói chuyện với một Đức Cha người Pháp thì được báo có ông Đại Sứ Liên Xô đến gặp. Đức Cha kia định đứng lên cáo từ, nhưng Đức Gioan XXIII mời cứ ngồi lại. Cuộc nói chuyện tay ba diễn ra sôi nổi, vui vẻ. Khi ông Đại Sứ đã về, Ngài hỏi Đức Cha người Pháp: Cha thấy cuộc nói chuyện thế nào? Đức Cha đó trả lời: thấy bầu khí vui vẻ lắm. Ngài hỏi tiếp: mà Đức Cha có nhớ là mình nói chuyện gì không? Đức Cha người Pháp đáp: con cũng chẳng nhớ nói chuyện gì nữa, chỉ biết là vui cười thoải mái thôi. Lúc đó vị Sứ Thần mới bộc lộ: đấy là nghề của tôi. Làm sao khi người ta đến nói chuyện với mình phải cởi mở và vui vẻ, nhưng không để người ta bắt lỗi mình. Phải làm thế nào để cho người ta đến và ra đi trong vui vẻ.


Vào năm 1950, khi thế giới còn ở trong tình trạng chiến tranh lạnh giữa hai khối tư bản và cộng sản, Ngài được Tổng Thống Charles De Gaule mời đọc diễn văn khai mạc cuộc họp mặt ngoại giao đoàn. Lúc đó, Ngài mới đến Pháp được hai ngày. Ngài lo nghĩ không biết làm sao để soạn bài diễn văn cho phù hợp với tình hình của nước Pháp. Được biết vị Đại Sứ Liên Xô tại Pháp đã soạn xong bài diễn văn, nhưng Tổng Thống Pháp không muốn ông Đại Sứ của nước cộng sản này đọc, vì sợ có điều gì không hay trong đó, Ngài liền đến gặp ông Đại Sứ này, chân thành trình bày lý do và xin mượn bài diễn văn soạn sẵn của ông để đọc cho Tổng Thống Pháp. Ngài cũng cho biết sẽ giữ lại tất cả nguyên văn ngoại trừ thêm vào phần cuối câu “Xin Thiên Chúa ban sức mạnh cho Tổng Thống” như bài diễn văn của các Sứ Thần Tòa Thánh vẫn dùng. Ông Đại Sứ mừng rỡ nói: thế thì tốt quá, vinh dự cho tôi quá còn gì! Và hai bên thỏa thuận với nhau. Ngài cầm bài diễn văn của ông Đại Sứ Liên Xô về nhà cách vui vẻ.

Khi bài diễn văn được đọc xong, Tổng Thống Pháp vừa vỗ tay vừa nói: Có thế chứ. Sứ Thần Tòa Thánh có khác. Bài diễn văn thật đầy đủ. Nếu để cho ông Đại Sứ Liên Xô thì không biết bài diễn văn có ra gì không? Sau đó, khi biết rõ đầu đuôi chuyện bài diễn văn của Sứ Thần Tòa Thánh, ai nấy đều cười xòa vui vẻ.

Cũng vậy, chúng con phải biết sử dụng sự khôn ngoan Chúa ban để phục vụ lợi ích chung. Amen.

 

ĐHY F.X Nguyễn Văn Thuận

Lên đầu trang