Khoảng trống sự... tự tế

1/11/2022 1:46:18 PM
Vụn Vặt Suy Tư:

sach.JPG

Đi chợ những ngày cuối năm, tớ xài hơi quá tay, nhất là ôm một đống sách cũ về... tích kho (ngố thế!) (x.ảnh)

Đang hứng mua đồ, tớ ghé tiệm X- nằm trong chương trình chợ tết-, định 'tậu' món đồ xít xoát nửa triệu Hồ tệ...

Nhưng vừa dừng xe, định vào cửa tiệm, chợt 'biết mình': Túi quần xem ra còn phồng to, xem ra còn nặng ký nhưng... chất lượng thì...hẻo, không đáp ứng được món đồ cần mua (đống tiền lẻ, toàn tờ 10-20-50 ngàn...)...

Thế là tờ vòng xe ra, chủ yếu về nhà 'tiếp đạn' cho thỏa chí sắm đồ Tất Niên.

Tớ chạy rà rà trên hàng lang...

Cái gì kia ?

Một cục tiền, gấp đôi, buộc thun, mệnh giá toàn tờ đệ nhất Hồ tệ (500.000đ) ai đó rớt, gần cuối bánh sau xe tay ga sang trọng.

Tớ sáng mắt, sáng lòng...

Cái 'Ánh Sáng' này đẩy ngay lòng gian tham mà việc 'chiếm' cục tiền ấy rất dễ, cứ thản nhiên cúi nhặt cho vào túi...

Tớ dừng xe, vẫn ngồi trên xe máy, 'ơi ới' khua tay tạo sự chú ý cho Cô khách mình ên đang trong tiệm...

Cô nhìn ngơ ngác không hiểu !

Anh chủ trẻ nhìn cũng ngác ngơ không hiểu !

Thấy họ nhìn tớ, tớ chuyển qua tín hiệu trực diện: Chỉ ngón tay đâm xọc xọc xuống mặt đất...

Ông chủ hiểu ý chạy ra, Cô khách đi ra sau:

- Tiền ai đánh rơi kìa...

- Có phải tiền của chị không ? Anh chủ hỏi khách.

Cô chủ xọc vào túi kiểm tra:

- Ờ đúng rồi, tiền tôi mới đánh rơi.

Cô khách sau khi cất cục tiền vào túi, nhìn tớ... Khẩu trang kín mít, nhưng đôi mắt nhìn tớ toát tia lạnh lùng- cảnh giác...

Và chẳng thấy có lời cảm ơn...

Tớ hơi buồn tí !...

Nhưng cái 'buồn tí' này chẳng si nhê gì, bé không bằng móng tay út so với niềm vui lớn khi mình thanh thoát gian tham

Đương nhiên, trong niềm vui lớn ấy, tớ 'ké' cả niềm vui Cô khách tìm được cục tiền suýt.

Tạ ơn Chúa!

Lm.Đaminh Hương Quất

Lên đầu trang