HIẾN LỄ MỚI !

3/24/2012 8:11:37 PM
(Suy niệm Lời Chúa, Chúa Nhật thứ V Mùa Chay)

jesuspray.jpg 

Gr 31,31-34
Tv 50
Dt 5,7-9

Ga 12,20-33
Vào dịp lễ Vượt Qua năm ấy, 20 trong số những người lên Giê-ru-sa-lem thờ phượng Thiên Chúa, có mấy người Hy-lạp.21 Họ đến gặp ông Phi-líp-phê, người Bết-xai-đa, miền Ga-li-lê, và xin rằng: "Thưa ông, chúng tôi muốn được gặp ông Giê-su."22 Ông Phi-líp-phê đi nói với ông An-rê. Ông An-rê cùng với ông Phi-líp-phê đến thưa với Đức Giê-su.23 Đức Giê-su trả lời: "Đã đến giờ Con Người được tôn vinh!24 Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy."

27
"Bây giờ, tâm hồn Thầy xao xuyến! Thầy biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến.28 Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha." Bấy giờ có tiếng từ trời vọng xuống: "Ta đã tôn vinh Danh Ta, Ta sẽ còn tôn vinh nữa! "29 Dân chúng đứng ở đó nghe vậy liền nói: "Đó là tiếng sấm! " Người khác lại bảo: "Tiếng một thiên thần nói với ông ta đấy! "30 Đức Giê-su đáp: "Tiếng ấy đã vọng xuống không phải vì tôi, mà vì các người.31 Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài!32 Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi."33 Đức Giê-su nói thế để ám chỉ Người sẽ phải chết cách nào.


Suy niệm

Tuần tới, Chúa nhật lễ Lá đưa Đức Giêsu vào cuộc khổ nạn. Ngài sẽ bị giết chết trên thập giá. Ngài vừa là Chủ Tế, vừa là Của Lễ mới, thay thế của lễ chiên cừu bò lừa bị sát tế dâng lên Chúa trong dịp lễ Vượt Qua, theo Luật Môsê, đó là Hy Tế mới Chúa Giêsu thiết lập, và Ngài xác nhận: “Những kẻ thờ phượng đích thực, sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần Khí và Sự Thật, vì Chúa Cha chỉ muốn gặp thấy những kẻ thờ phượng Người như thế” (Ga 4,23). Hy Tế này Đức Giêsu vừa ban Giao Ước Mới, cũng là Di Chúc (x Dt 9,16), và ban ơn tha tội cho những ai đến thông hiệp với Ngài.

1/ Đức Kitô là Tư Tế mới (x GL Roma số 1410)

Ta biết Ngôi Hai Thiên Chúa chỉ “hành nghề Tư Tế” khi Ngài nhập thể làm người, “Ngài đã dâng lên Chúa Cha chính Con Người của Ngài cùng với lời khẩn nguyện lớn tiếng kêu van trong nước mắt và Ngài đã được nhậm lời thoát khỏi sợ hãi. “Dầu là Con Thiên Chúa, Ngài đã phải trải qua đau khổ mà học cho biết vâng phục, một khi đã thành toàn, Ngài đã nên nguyên nhân cứu rỗi đời đời cho những ai tùng phục Ngài” (Dt 5,7-9: Bài đọc II).

2/ Ngài là Lễ Vật mới

Ngài không giết con vật nào để dâng cho Chúa Cha mà dâng chính mình khi Ngài chịu để cho sự dữ tấn công :

Ø  Hoặc là quyền lực Satan tấn công. Ngài nói: “Như ông Môsê giương cao con rắn trong sa-mạc, Con Người cũng PHẢI BỊ treo lên như vậy” (Ga 3,14: Bản dịch của NTT): Loan báo Khổ Nạn lần I.

Ø  Hoặc là Ngài bị nhân loại bất tín tấn công. Ngài nói: “Khi các ngươi NHẮC CON NGƯỜI LÊN CAO, bấy giờ các ngươi biết Ta là Chúa” (Ga 8,28: Bản dịch của NTT): Loan báo Khổ Nạn lần II.

Ø  Hoặc là do ý Cha muốn Ngài chấp nhận đau khổ để biểu lộ quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Ngài nói: “Một khi TA ĐƯỢC GIƯƠNG cao khỏi mặt đất, Ta sẽ kéo mọi người lại với Ta” (Ga 12,32: Bản dịch của NTT): Loan báo Khổ Nạn lần III.

Ngài bị giết chết không phải như hạt lúa thối đi, vì hạt giống thối thì không bao giờ mọc lên được. Thế nên phải hiểu Lời Đức Giêsu nói: “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh! Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,23-24: Tin Mừng). “Hạt lúa chết đi” là ám chỉ chính Ngài sẽ bị giết và được ông Nicôđêmô lãnh xác Ngài an táng trong lòng đất, chưa trọn ba ngày, thì “hạt giống” này đã mọc lên (Chúa Giêsu Phục Sinh), để rồi Ngài sai các Tông Đồ đi khắp thế giới tập họp môn đệ cho Ngài bằng hai việc: ban Thánh Tẩy cho họ, và dạy họ mọi điều Đức Giêsu đã truyền cho các ông (x Mt 28,19-20), và cứ như thế cho tới ngày cánh chung, thì từ “hạt lúa mì” ấy đã chết sinh ra biết bao hạt khác, mà thánh Gioan được Chúa cho nhìn thấy trước: “Con Chiên đứng trên núi Sion và với 144 ngàn người, mang danh của Ngài và danh của Cha Ngài viết trên trán họ. Ngoài 144 ngàn người ấy, những người đã được mua chuộc từ cõi đất, họ là những kẻ không bị dây dớm với phụ nữ vì họ trinh khiết ; họ được tháp tùng theo Chiên Con bất cứ Ngài đi đâu ; họ đã được mua chuộc giữa loài người, làm tiên thường hiến dâng Thiên Chúa và Con Chiên” (Kh 14,1.3b-4).

Những người được Chúa cứu độ đã diễn tả người tôi trung Thiên Chúa mà ngôn sứ Isaia đã nói: “Thiên Chúa đã muốn người phải bị nghiền nát vì đau khổ.Nếu người hiến thân làm lễ vật đền tội,người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn,và nhờ người, ý muốn của Thiên Chúa sẽ thành tựu. Nhờ nỗi thống khổ của mình, người sẽ nhìn thấy ánh sáng và được mãn nguyện.Vì đã nếm mùi đau khổ, người công chính, tôi trung của Ta, sẽ làm cho muôn người nên công chính và sẽ gánh lấy tội lỗi của họ. Vì thế, Ta sẽ ban cho nó muôn người làm gia sản, và cùng với những bậc anh hùng hào kiệt, nó sẽ được chia chiến lợi phẩm, bởi vì nó đã hiến thân chịu chết, đã bị liệt vào hàng tội nhân;nhưng thực ra, nó đã mang lấy tội muôn người và can thiệp cho những kẻ tội lỗi” (Is 53, 10-12).

3/ Hiệu qủa Hiến Lễ mới

Xưa kia nhiều lần Thiên Chúa đã ban Giao Ước cho con người :

Þ  Giao ước với ông Noe không còn lụt qua dấu hiệu chiếc cầu vồng (x St 9,1-17)

Þ  Giao ước với ông Abraham sinh con đông như sao trời như cát bãi biển qua dấu phải chịu cắt bì (x St 17,1-27)

Þ  Giao ước với ông Môsê qua luật pháp được đánh giá bằng máu chiên bò (x Xh 19-24)

Þ  Giao ước cho dòng dõi vua Đavid trường tồn, vinh quang qua dấu một trinh nữ sinh con (x 2Sm 7).

Đặc biệt nhất là giao ước với toàn dân Chúa qua miệng ngôn sứ Giêrêmia: “Ta sẽ lập với nhà Ít-ra-en và nhà Giu-đa một giao ước mới, không giống như giao ước Ta đã lập với cha ông chúng, …Ta sẽ ghi vào lòng dạ chúng, sẽ khắc vào tâm khảm chúng Lề Luật của Ta. Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng, còn chúng sẽ là dân của Ta. …Ta sẽ tha thứ tội ác cho chúng và không còn nhớ đến lỗi lầm của chúng nữa.” (Gr 31,31-34: Bài đọc 1)

Ta để ý đến nội dung Giao ước mới do ngôn sứ Giêrêmia loan báo như trên có hai hiệu quả chính: Ban Giao Ước Mới và tha tội.

* Thần Khí Chúa đặt LỜI VÀO CON NGƯỜI được Chúa cứu chuộc (x Gr 31,33).
* Ta sẽ THA TỘI cho chúng. (x Gr 31,34)

Hai hiệu qủa trên chính Đức Giêsu đã thực hiện trong cuộc tử nạn của Ngài :

a- Ban Giao ước mới: Chúa Giêsu là hiện thân Lời của Chúa Cha, là Ngôi Lời hằng hữu (x Ga 1,1), đồng thời Ngài là “hạt giống tốt” của Thiên Chúa gieo xuống gian trần, để sinh nhiều “hạt giống tốt” khác (x Ga 12,24), là những con người đã được Hội Thánh ghi tạc Lời Chúa vào tấm xương thịt và linh hồn, nên thánh Phaolô nói: “Lời Chúa nay không phải viết bằng giấy mực, cũng không phải như xưa viết trên tấm đá, nhưng là viết bằng Thần Khí của Thiên Chúa hằng sống trên những tấm bia tâm hồn và bia xác thịt” (2Cr 3,3). Đặc biệt Giao ước được ban trong giờ chết lại trở thành DI CHÚC cho người nhận (x Dt 9,16).

Hiểu được như thế ta mới rõ lý do thánh Gioan Tông Đồ viết về Đức Giêsu trên thập giá: ông nhấn mạnh về Thiên tính của Ngài: “Ngài nghiêng đầu trao ban Thần Khí” (Ga 19,30), khác với Nhất lãm viết về nhân tính của Chúa Giêsu: “Ngài gục đầu tắt thở” (Mc 15,37).

b- Tha tội: Đức Giêsu nói: “Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài!”(Ga 12,31) Đầu mục thế gian bị khai trừ chính là Satan, thế gian, tội lỗi, không có quyền thống trị con người, vì Chúa Giêsu Phục Sinh đã đánh gục nó! Bởi thế, Bí tích Thánh Thể (Lễ tế mới của Đức Giêsu dâng) là trung tâm phát sinh mọi ơn của của các Bí tích khác nên trở thành Bí tích tha tội bậc nhất: Ai mắc tội nhẹ với lòng sám hối lên rước Lễ đã được Chúa tha thứ, thậm chí người mang tội trọng CẦN rước Lễ, muốn xưng tội mà chưa cho điều kiện, cũng được rước Lễ, “kèm theo quyết tâm thống hối trọn vẹn bao gồm dốc lòng quyết đi xưng tội sớm ngần nào có thể” (Giáo Luật số 916 và Giáo Lý Roma số 1407.1414.1416). Vì thế mỗi khi tham dự Thánh Lễ, ta cất lời cầu: “Lạy Chúa, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng” (Tv 51/50,12a: Đáp ca).

4/ Đồng tế

Đức Giêsu không thiết lập lễ tế một mình, Ngài nói: “Khi được giương cao,Ta sẽ kéo mọi người lên (đồng tế) với Ta” (Ga 12,32). Vì Ngài muốn ai phục vụ Ngài thì Ngài ở đâu – dù trên thập giá – họ cũng ở đó, để khi Ngài được Chúa Cha tôn vinh, thì kẻ ấy cũng được vinh hiển. Nhưng Ngài lo sợ theo bản tính loài người: “Không biết đến ngày cánh chung khi Ngài trở lại trần gian liệu có còn gặp được niềm tin trên mặt đất này nữa không?” (Lc 18,8). Đó là nỗi sợ cô đơn, Ngài phải chấp nhận. Vì thế Ngài nói: “Bây giờ tâm hồn Thầy xao xuyến! Thầy biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà Con đã đến” (Ga 12,27: Tin Mừng). Giờ của Ngài là giờ tự nguyện hiến tế đồng thời là giờ Ngài biểu lộ vinh quang (x Ga 2,4 ; Ga 7,6.8.30 ; Ga 8,20), như Ngài nói: “Ai hầu hạ Ta, thì hãy theo Ta, và Ta ở đâu kẻ hầu hạ Ta cũng sẽ ở đó. Mà ai hầu hạ Ta thì Cha Ta sẽ tôn vinh nó” (Ga 12,26 – Bản dịch NTT: Tung Hô Tin Mừng). Động từ “hầu hạ”, Hy ngữ là “Litrêô” dịch sang tiếng Do Thái là “Avad”, có hai nghĩa: phụng thờ Thiên Chúa và phục vụ tha nhân ; còn động từ “treo lên” (x Ga 12,32) Hy-ngữlà “Hupsun” cũng có hai nghĩa: bị đóng đinh và được tôn vinh.

Tác giả sách Sáng thế viết: Ngài là Tư Tế theo kiểu Menkixêđek, nghĩa là xưa khi ông Abraham thắng mọi vua chúa trên đời để bảo vệ tài sản cho cháu Lot, ông còn phải dâng cho Menkixêđek chiến lợi phẩm và nhận lại bánh và rượu do Menkixêđek trao cho (x St 14). Điều ấy chứng tỏ nay Đức Giêsu có quyền đòi mọi người phải có lòng nhân ái như ông Abraham đối với cháu Lot, để việc nghĩa ấy góp chung một của lễ với Đức Giêsu, hầu lôi kéo muôn dân đến với Chúa Cha, như dân Hy Lạp nhờ môn đệ Đức Giêsu dẫn đến gặp Ngài (x Ga 12,20-23: Tin Mừng). Đó là những kẻ do Cha lấy từ thế gian trao cho Đức Giêsu, vì thế Chúa Cha đã nói với Đức Giêsu: “Ta đã tôn vinh danh Ta, và Ta lại sẽ tôn vinh”, và Đức Giêsu hiểu ý Chúa Cha nên nói với dân: “Tiếng ấy phát ra không phải vì Ta mà vì các ngươi” (x Ga 12,28-30: Tin Mừng).

THUỘC LÒNG.

Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác (Ga 12,24).


Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang