"Giọt sương mai" giữa mùa cứu độ

12/21/2020 6:35:32 PM
(Chút cảm nhận về câu chuyện “Truyền Tin – Nhập Thể”)

Rằng:

Từ sau “chuyến lưu đày năm ấy”,

Tấm khăn rồi dệt mãi chưa xong !

Đợi chàng qua bao mùa sóng dậy,

Đàn trên cây niệm khúc hoang tàn !

 

Rồi !

Một sáng Ba-by-lon thức dậy,

Chợt nghe đồng vọng khúc tiên tri:

“Thiếu nữ Sion rày hoan hỉ,

Nào tươi thắm lại tuổi xuân thì…” (Xp 3,14).

 

Nhưng !

Mấy đoạn “hồi hương” rồi cũng dứt,

Mấy cuộc “lên đường” cũng pha phôi …

“Trời cao” vẫn bao mùa khô khốc,

“Sương mai” biền biệt vẫn chưa rơi ! (Is 45,8)

 

Đây !

Gối mỏi, lưng khom, đầu tóc bạc,

Già Si-mê-on giờ đã héo hon,

Giacaria, Isave nửa đời son sẻ…

Bao giờ trăng khuyết lại trăng tròn !

 

Bỗng !

Một sáng hôm nào nơi thôn vắng,

Bước ai qua như bước sứ thần ?

Ngợp áng mây hồng Nadarét,

Nhà Maria gió quyện thiên ân !

 

Nào:

Tiếng vọng lời chào “…Đầy ơn phúc…,

Rợp bóng Thần Linh chuyện cưu mang…”.

Khiêm hạ, rụt rè câu đáp trả:

Nghìn năm đọng lại tiếng “Xin Vâng” ! (Lc 1,26-38)

 

 

Ôi !

“Cổ tích” của ngàn muôn thế kỷ,

Chuyện mùa Cứu Độ, Đấng Thiên Sai…

Một thoáng “Truyền Tin”, nàng thôn nữ,

Ngôi Lời mà ngỡ “Giọt sương mai” !

 

Giờ !

Chỉ biết lặng thinh mà cảm tạ,

Đây rồi Đấng Em-ma-nu-en.

Theo bước Mẹ ngâm bài Magnificat,

Về Bê-lem nghe vọng khúc Sê-ra-phim !

 

Sơn Ca Linh (21.12.2020)

Lên đầu trang