Giọt sương mai

10/17/2019 6:28:18 AM

Biết phận mình:

Là giọt sương sớm tan vào vĩnh cửu

Con kiếm tìm ánh sáng của Bình Yên!

Từ vô hình

Từ lặng thinh

Từ ngàn ngày bóng tối

Từ bình minh có trước những bình minh

Con là gì?

Há chăng là giọt lệ của đêm

cuộn mình trong tăm tối?

Giọt lệ yếu mềm

mỏng manh

hèn mọn

chực rơi!

 

Nơi ngưỡng cửa Ánh Sáng

Con tan chảy về đâu

trước Vầng Dương cứu độ?

Cửa có mở cho con về lối sáng

Hay đóng chặt ngàn ngày sau ảm đảm?

 

Giọt sương non dẫu diễm kiều tuyệt tác

Cũng chỉ là lộng lẫy trong đêm

Vắt vẻo vô thường

Khi cành cây cuộc đời gầy rạc trơ xương

Con bám vào nghe chát đắng thê lương

Suối nguồn tình thương trong con dần hóa đục

Con đằm mình lạnh buốt

Nghe hoang hoải chơi vơi

Nghe vực sâu tội lỗi

Cất thành lời,

Và nghe những lạc thú vinh hoa

Những khổ ải truân chuyên

Những bất hạnh oan khiên

Những nỗi niềm riêng

Cúi mình rên xiết.

 

Trong bóng tối cuộc đời

con chạm hờ một chiếc lá vừa rơi

khóc lời tha thứ.

 

Sớm thôi, màn đêm này lùi vào quá khứ

Và con – giọt sương mai - tan tronglịch sử

Khi chưa thấy mặt “mẹ Bình minh”

Thì cúi xin cho con ngã xuống

Trên đóa hoa huệ cánh trắng ngần

Để tan vào hương của Đức tin cứu rỗi.

 

Thì cúi xin cho con ngã xuống

Trên cọng cỏ xanh non như mật

Để chảy vào màu của Bình minh phước hạnh.

 

Thì cúi xin cho con ngã xuống

Giữa mênh mông huyền nhiệm

Kịp đón một sợi sáng đầu tiên

Ánh lên sắc cầu vồng – lần cuối…

 

Giữa thinh không

U tịch bóng tối

Bỗng có tiếng trên cao vang dội:

“…cũng chẳng xa đâu, cuối đường con sẽ gặp!”

Giọt sương vỡ òa

Trước ngưỡng cửa Ban mai

Một mùa xuân cuộc đời đón đợi.

 

Lệ Hằng 17/10/2019 

 

 

TA VẪN ĐỢI CHỜ CON - I AM STILL WAITING FOR YOU (A poem by Sơn Ca Linh )

Like a “drop of blood” lying in peace in the womb,

Not knowing when to see mother clearly!

There are lives and fates just a moment of a dew,

Disappear even before in time to see the light…!

 

The fetus has not seen the mother yet

Doesn’t mean she never shows up,

The dew comes at night and goes before the dawn

And so many lives are soon gone into silence,

Doesn’t mean the Sun is not there.

 

For Me, I know you long

even before you’re a drop of blood

My love pours on you before-and-after.

In front of my “Glorious Splendor”,

You are just a little “morning dew” that will melt quickly,

To become water

flowing into my “Ocean of Favor”, full and over.

 

Then you are born and grow up

and cross so many miles of floating sea of life,

You only see life is as dust and mournful things.

You only see humans are suffering and miserable…

And the world is full of ups and downs with food and clothes and physical needs…

 

So even though I am with you

Morning, walking along with,

Evening, waiting for…

And calling you when you cry alone in silence.

The warmth in your heart

through cold winter is turning mute

and you still ignore, still suspiciously avoid!

 

But,

I am still waiting and waiting, preparing a blessed day for you,

A day you suddenly cry out in tears seeing “you beloved mother”,

A day the “morning dew” suddenly glitters in splendor of love,

Overwhelming in the light of the “Ocean of Salvation”!

 

Yes, I am still waiting for you,

No matter how far in the future or how harsh in the storms.

Because I am simply the God of Love,

And you, fragile, but a beautiful masterpiece,

So, it is not far, at the end of the road you definitely see!

 

Sơn Ca Linh, October 2019

--------------------

TA VẪN ĐỢI CHỜ CON

(Mến tặng Lê thị Lệ Hằng, tác giả truyện ngắn “MÌNH KHÔNG CÓ CHÚA” – Giải Nhì trong “cuộc thi sáng tác cho tuổi thơ 2019” của Ban Văn Hoá giáo phận Qui Nhơn)

 

Như “giọt máu” nằm im trong dạ mẹ,

Biết bao giờ mới thấy mẹ tỏ tường !

Có những phận đời chỉ một thoáng giọt sương,

Chưa kịp thấy ánh dương đà tan biến…!

 

Bào thai chưa thấy mẹ,

Không có nghĩa mẹ chẳng bao giờ hiển hiện,

Mới đọng lại đêm rồi sương tan trước bình minh,

Biết bao phận người, sớm tan vào cõi lặng thinh,

Nhưng đâu phải thế mà mặt trời không có !

 

Phần Ta, Ta đã biết con

trước khi con chỉ là giọt máu đỏ,

Tình thương Ta phủ ngập con cả trước lẫn sau.

Trước “Vầng Dương Ta”,

Con chỉ là “giọt sương mai” bé nhỏ tan mau,

Để thành nước

hoà vào “Đại Dương Ta” tràn trào ân sủng.

 

Rồi con sinh ra, lớn lên,

ngang qua bao nẻo đời lênh đênh biển rộng,

Con chỉ thấy đời là cát bụi oan khiên.

Con chỉ thấy người lầm than, khổ ải truân chuyên…

Thấy cuộc sống áo cơm gạo tiền bon chen chới với…

 

Nên dẫu bước chân Ta,

Có những sáng song hành,

có những chiều hoàng hôn đứng đợi…

Những gọi thầm tên con khi con khóc một mình.

Những ấm áp tim con

qua những mùa đông giá buốt lặng thinh…

nhưng con vẫn cứ lãnh đạm, cứ hồ nghi lãng tránh !

 

Nhưng,

Ta vẫn đợi, vẫn chờ, vẫn chuẩn bị một ngày phước hạnh,

Một ngày con bỗng vỡ oà khi nhìn thấy “mặt mẹ dấu yêu”,

Một ngày “giọt sương mai” bỗng long lanh rực rỡ yêu kiều,

Choáng ngợp trong ánh sáng của “Vầng Dương Cứu Độ” !

 

Vâng, Ta vẫn đợi con,

Dù có phải ở tít tắp tương lai, ở mịt mùng bão tố.

Bởi giản đơn, Ta chính là Thiên Chúa của tình yêu.

Và con, dù mỏng manh nhưng là một kiệt tác diễm kiều,

Nên cũng chẳng xa đâu, cuối đường con sẽ gặp !

 

Sơn Ca Linh (10/2019)

Lên đầu trang