GIỚI RĂN YÊU MỚI CỦA ĐỨC GIÊSU

4/6/2013 10:26:54 PM
THỨ NĂM TUẦN THÁNH - Thánh Lễ Tiệc Ly

Ga13_1-15.jpg 

Lời Chúa: Ga 13, 1-15

1 Trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.

 

2 Ma quỷ đã gieo vào lòng Giu-đa, con ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt, ý định nộp Đức Giê-su. 3 Đức Giê-su biết rằng : Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, 4 nên trong một bữa ăn, Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. 5 Rồi Đức Giê-su đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau.

 

6 Vậy, Người đến chỗ ông Si-môn Phê-rô, ông liền thưa với Người : "Thưa Thầy ! Thầy mà lại rửa chân cho con sao ?" 7 Đức Giê-su trả lời : "Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, nhưng sau này anh sẽ hiểu." 8 Ông Phê-rô lại thưa : "Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu !" Đức Giê-su đáp : "Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy." 9 Ông Si-môn Phê-rô liền thưa : "Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa." 10 Đức Giê-su bảo ông : "Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa ; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu !" 11 Thật vậy, Người biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói : "Không phải tất cả anh em đều sạch."

 

12 Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Đức Giê-su mặc áo vào, về chỗ và nói : "Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không ? 13 Anh em gọi Thầy là ' Thầy ', là ' Chúa ', điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. 14 Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. 15 Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.   

Suy Niệm


Khi Giuđa đã ra khỏi bàn tiệc để nộp Thầy cho kẻ ác (x Ga 13,30), chỉ còn 11 môn đệ ở lại, Đức Giêsu mới lên tiếng dạy các ông : “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em phải yêu thương nhau, như Thầy yêu thương anh em” (Ga 13,34 ; Tung Hô Tin Mừng).

Giới Răn Yêu Mới này Đức Giêsu ban trong lúc Ngài thiết lập Bí tích Truyền Chức và Bí tích Thánh Thể (Hy Tế Mới). Đây là Giới Răn nhằm diễn tả những điều mới trong chức Linh mục Đức Giêsu thiết lập.


Những việc làm diễn tả tình yêu mới mà Đức Giêsu dạy phải được thể hiện khi phục vụ đồng loại trong chức linh mục Chúa Giêsu thiết lập, khác với chức tư tế thời Cựu Ước:


1/ Chức tư tế thời Cựu Ước trong dân Do Thái chỉ dành riêng cho dòng họ Lêvi (x Xh 4,14 ; Ds 3,16).


Trái lại khi Con Thiên Chúa làm người, Ngài thuộc dòng Giuđa, con Vua Đavid, Ngài nhận lấy chức Tư Tế, để làm trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người
(x 1Tm 2,5-6), và Ngài thông ban chức này cho tất cả những ai thuộc về Ngài khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy.


2/ Tư tế thời Cựu Ước là  người được chọn như Aharon trong dòng Lêvi, tư tế này không phải chết vì sứ vụ, dù ông giữ chức phát ngôn viên của ông Môsê (x Xh 4,14-17), nơi dân Israel (x Xh 4,27-31).


Trái lại, chức Tư Tế của Đức Giê-su thiết lập nhằm thông chia ơn cứu độ cho muôn dân và phải chết vì sứ mệnh này.

3/ Của lễ người Do Thái dâng là con chiên bị sát tế (x Xh 12,43).

Trái lại, của lễ Đức Giê-su dâng chính là Ngài tự hiến tế. (x Dt 10,6-10)


4/ Lễ tế của người Do Thái chỉ là tỏ lòng biết ơn Chúa về biến cố Ngài dạy dân trong đêm Vượt Qua giết chiên ăn thịt, lấy máu bôi lên cửa. Khi thần Chúa đến Ai Cập, nhà nào không có máu chiên bôi lên cửa, thì các con đầu lòng của người cũng như loài vật bị giết. Như vậy, lễ vượt qua của người Do Thái chỉ nhằm giải thoát dân khỏi ách nô lệ Ai Cập về phần xác (x Xh 12,1-8.11-14 : Bài đọc I).


Thua xa lễ Vượt Qua của Đức Giêsu nhằm giải phóng muôn dân vượt qua tội lỗi, thoát tay tử thần, trở nên Con Thiên Chúa để được sống hạnh phúc và vinh hiển trong Chúa Giêsu Phục Sinh
.(x Ga 8,36 ; 10,10 ; Gl 2,20).


5/ Lễ vật dâng trong lễ tế Do Thái giáo, cuối cùng dành riêng cho hàng tư tế được no bụng (x.Lv 24,9; Gr.31,14).


Trái lại, lễ vật trong Hy Tế Mới của Đức Giêsu ban cho tất cả những ai đã thuộc về Ngài khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy, để được trở nên cùng một nguồn gốc, cùng một xương thịt với Chúa Giêsu. Vì thế, Ngài không hổ thẹn gọi họ là anh em của mình
(Dt.2,11-14) .


6/ Ý nghĩa máu con vật đổ ra trong lễ tế của Do Thái giáo chỉ là hình bóng thanh tẩy tội lỗi của dân, chứ thực ra máu con vật bị sát tế không thể tẩy xóa được tội lỗi ai (x Dt 10,4).

Thua xa Máu của Chúa Kitô đổ ra thanh tẩy tội lỗi những người có lòng sám hối, xin lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy; hoặc bí tích giao hòa hoặc bí tích xức dầu, nhất là Bí tích Thánh Thể và còn được lãnh nhận di chúc hưởng gia nghiệp Nước Trời (Dt.9,16& x Giáo Lý Roma số 1414 và 1416).

Bởi vậy chỉ khi tham dự Hy Tế là lễ vượt qua của Chúa Giê-su, ta mới được hân hoan cất lời kinh : “Biết lấy chi đền đáp Chúa bây giờ, vì mọi ơn lành Người đã ban cho. Tôi xin nâng chén mừng ơn cứu độ và kêu cầu Thánh Danh Đức Chúa”(Tv 116/115, 12-13 ).

7/ Lễ tế trong Do Thái giáo: tư tế, lễ vật và bàn thờ hoàn toàn khác nhau

Trái lại hy tế của Đức Giêsu: vị tư tế, lễ vật và bàn thờ là một (x Giáo Lý Rôma 1383&1410).

Cho nên, tác giả thư Do Thái viết: “Trong khi nói “mới” thì Người đã cho Giao Ước thứ nhất là cũ, mà cũ, hủ, thì đã gần tàn(Dt 8,13). Bởi vì vị tư tế thời Tân Ước là phải cho người khác ăn kể cả lúc mình còn túng thiếu (x Mt 14,16). Cũng chính vì vậy mà cha Sơ-vi-ê nói : “Linh mục là tấm bánh cho người khác ăn”. Có nghĩa là phục vụ giống Thầy Giêsu, Ngài chết vì sứ mệnh rao giảng để trở thành Tấm Bánh Hằng Sống nuôi dân Ngài.


Vậy giới răn yêu của Chúa Giêsu dạy vừa biết nhận vừa biết cho. Vì khi Đức Giêsu rửa chân cho các môn đệ, đến lượt ông Phê-rô, ông hoảng hốt la lên : “Không đời nào Thầy rửa chân cho con”, Đức Giêsu đáp lại : “Nếu Thầy không rửa chân cho con, con không có phần nào với Thầy” (Ga 13,8 : Tin Mừng). Nói cách khác, ở đâu có tình yêu, ở đó có quà tặng. quà tặng là dấu tình yêu chuyển lưu từ người này đến người khác.



 Có một bà mẹ khi dự tiệc, người ta đưa cho bà trái cam để ăn tráng miệng, nhưng vì nghĩ đến đứa con ở nhà, nên bà bỏ trái cam vào túi.

 Đứa con thấy mẹ về nên hớn hở chạy ra đón, bà liền trao trái cam cho con. Em bé mừng quýnh cám ơn mẹ, rồi định lấy dao bổ cam ra ăn cho đỡ thèm! Nhưng em chợt nghĩ đến bố đang đạp xích lô nắng nôi thiêu cháy ngoài đường, em thương bố nên cất trái cam đợi bố về để tặng bố.

 Khi ông bố vừa về đến nhà, em bé cầm trái cam chạy đến nói :

 - Thưa bố, chắc bố mệt lắm, con có trái cam biếu bố ăn cho đỡ mệt nè, để con phụ đem xích lô vào nhà cho.

 Ông bố vô cùng cảm động trước cử chỉ của con, ông cám ơn con và định không nhận, nhưng em cứ nằng nặc đòi bố phải lấy ăn cho đỡ mệt!

 Cầm trái cam vào nhà, ông định lấy dao bổ ra cho hai cha con ăn. Nhưng ông chợt nghĩ : con mình còn bé mà còn biết cách làm cho cha mẹ vui, sao mình không biết nghĩ đến vợ đang vất vả trong bếp? Vì ở đâu có tình yêu ở đấy có quà tặng! Thế là ông chồng cầm ngay trái cam vào bếp tươi cười chào vợ và nói :

- Anh đi làm về, không có gì để tặng em, chỉ có trái cam này, em dùng cho đỡ mệt.

  Như thế cả gia đình vợ chồng con cái đã biết sống lời thánh Gio-an nói : “Đừng ai yêu bằng đầu lưỡi, nhưng yêu bằng việc làm thực sự!” (1 Ga 3,18). chỉ riêng Thiên Chúa cho chúng ta biết bao món quà quý giá, mà Ngài không nhận lại điều gì, vì sự giàu sang vinh quang của Ngài không bao giờ vơi cạn. Loài người không ai có thể cho người khác điều gì tốt nếu không biết nhận từ nơi Thiên Chúa. những ân lộc Chúa ban cho, không chỉ để ta hưởng dùng, mà còn để chia sẻ diễn tả tình yêu chân thật của ta, đó là cách tạ ơn Chúa, vì thế trong kinh Tiền Tụng Tạ Ơn, Hội Thánh cất lời chúc tụng : “Việc tạ ơn của chúng con không thêm gì cho Chúa nhưng đem lại ơn cứu độ cho chúng con”.


Rõ ràng vị Tư Tế thời Tân Ước phục vụ lật ngược bảng giá trị chức vị người đời hành quyền. Đức Giêsu nhắc nhở các môn đệ : “Chúng con không được giống như các vua chúa trần gian bắt người khác phục vụ mình. Trái lại, trong chúng con ai muốn làm thủ lãnh thì phải làm tôi tớ mọi người, cũng như Con Người không đến để được người ta hầu hạ, nhưng là để hầu hạ và thí mạng sống mình làm giá chuộc thay cho nhiều người” (Mt 20,25-28). Trong bữa tiệc Vượt Qua, Đức Giêsu đã làm cử chỉ gây kinh ngạc cho các môn đệ : Ngài là Thầy, là Chúa rửa chân cho trò, là phàm nhân. Đức Giêsu thấy ông Phêrô quyết liệt không để Thầy rửa chân cho, Ngài nói : “Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, nhưng sau này anh sẽ hiểu."Ông Phê-rô lại thưa: "Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu! " Đức Giê-su đáp: "Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy." Ông Si-môn Phê-rô liền thưa: "Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa."Đức Giê-su bảo ông: "Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu! " Thật vậy, Người biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói: "Không phải tất cả anh em đều sạch” (Ga 13,7-11 : Tin Mừng).


Đức Giêsu nói thế Ngài nhắm hai đối tượng :


a- Ngài trách khéo Giuđa, vì Ngài đã biết rõ kẻ sẽ nộp Ngài, nên nói với các môn đệ : “Không phải tất cả anh em đều sạch”. Giuđa nghe thế chắc ông phải hiểu rằng : Thầy đã biết mình phản bội nộp Thầy, mà Thầy vẫn phục vụ mình như một nô lệ. Như thế Thầy có làm gì phiền mình đâu mà lại nhẫn tâm nộp Thầy cho kẻ ác.

b- Ngài xác nhận 11 môn đệ toàn thân đã được tắm sạch, không cần phải rửa, nhưng Ngài vẫn rửa chân cho các ông, để tỏ dấu Ngài phục vụ như người nô lệ, không phân biệt kẻ ác cũng như người lành, mà kẻ ác vẫn đòi lấy mạng Ngài! Nhưng chính lúc Ngài đổ máu trên thập giá, máu ấy tắm rửa 11 môn đệ trước nhất được sạch tội, thì các ông cũng phải biết làm cho đồng loại được nên tinh sạch bằng việc chu toàn sứ mệnh cầu nguyện và giảng dạy.

-Sứ mệnh cầu nguyện:

Giáo huấn của Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Phụng Vụ số 84 và 86 dạy : “Kinh Nhật Tụng được lập ra để thánh hiến trọn ngày đêm bằng lời ngợi khen Thiên Chúa. Các Linh mục dù đang miệt mài với công việc mục vụ thánh, càng cần sốt sắng chu toàn các giờ ngợi khen, nếu càng ý thức sống động hơn rằng : Mình phải tuân giữ lời căn dặn của Chúa Giêsu mà thánh Phaolô nhắc lại : “Hãy cầu nguyện không ngừng” (Lc 18,1 = 1Tx 5,17). Vì chưng chỉ một mình Chúa mới có thể ban hiệu quả và sự tiến triển cho công việc họ làm, bởi Chúa đã phán : “Không có Ta các con không thể làm được việc gì” (Ga 15,5). Vì thế khi thiết lập hàng Phó Tế, các Tông Đồ đã nói : “Về phần chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên tâm đến việc cầu nguyện và giảng dạy” (Cv 6,4)”.

Sứ mệnh giảng dạy:

Trong Sắc Lệnh Nhiệm Vụ Mục Vụ của Các Giám Mục, Hội Thánh cũng dạy : “Nhiệm vụ chính của Giám mục, của Linh mục là rao giảng toàn thể Mầu Nhiệm Chúa Ki-tô” (x số 11,12,15,22,30). Chính vì vậy mà Đức Giêsu vốn dĩ là Đấng toàn năng, nhưng đứng trước nhu cầu thân xác mọi người đang mong đợi Ngài thương giúp, thì Ngài lại lẩn trốn họ đi cầu nguyện và giảng Lời (x Mc 1,21-39).

Có lần các Tông Đồ mất ý thức sống theo mẫu gương phục vụ của Đức Giê-su, nên xao nhãng việc cầu nguyện và giảng Lời, vì để hết thời giờ vào việc phục vụ nhu cầu thân xác của đồng loại. Kết quả đã gây xáo trộn trong cộng đoàn ! Nhưng nhờ các Tông Đồ sớm tỉnh ngộ, trao công việc ấy cho các Phó tế, còn các ông trở về bổn phận chính là cầu nguyện và giảng Lời, từ bấy giờ cộng đoàn được bình an và phát triển (x Cv 6,1-7).

Cũng chính vì vậy mà Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II nói : “Một nỗi nguy hiểm thường xảy ra nơi các giáo sĩ, là họ quá hăng say trong những công việc của Chúa, mà quên mất Chúa là Chủ công việc.

Làm Tư Tế trong Đức Giêsu, khi phục vụ đồng loại không được chọn đối tượng, mà tất cả mọi người dù bạn hay thù, đều là những đối tượng ta phục vụ cách đồng đều theo khả năng của mình có, để nên giống Cha trên trời “đã làm mưa, làm nắng trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (x Mt 5,45). Bởi thế, khi Đức Giê-su thiết lập chức Linh mục, Ngài đã tự trở nên như kẻ nô lệ : Trong bữa tiệc Ngài tự thắt lưng và rửa chân cho tất cả các môn đệ, không trừ Giu-đa, kẻ phản bội Ngài (x Ga 13,2-11 : Tin Mừng).

Các Linh mục phải bắt chước Chúa Giêsu, Ngài phục như một nô lệ rửa chân cho các môn đệ, không phải chỉ là tỏ dấu hạ mình phục vụ người khác, mà nhất là trở thành dấu chỉ các ngài đã được Chúa Giêsu thánh hóa. Tình yêu này các Linh mục phải thể hiện bằng việc đến với người anh em đang sống trong lầm lạc, để dìu họ về với Chúa Giêsu hầu cũng được thanh tẩy (x Ga 13, 4-5).


Vậy những điểm giáo lý nói về chức Linh Mục Chúa Giêsu thiết lập để tiếp tục cử hành Hy Lễ Mới diễn tả Đức Ái, Ngài muốn các môn đệ làm hiện tại hóa để nối dài và mở rộng Hy Tế này, hầu đem ơn cứu độ đến cho muôn dân. Vì thế thánh Tông Đồ nhắc lại Lệnh Đức Giêsu truyền khi Ngài lập Bí tích Thánh Thể : “Chúng con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (1Cr 11,23-26 : Bài đọc II). Bởi vì “khi nâng chén chúc tụng, ta được dự phần vào Máu Đức Kitô” (1Cr 10,16 : Đáp ca). Đó là cách người Công Giáo thực thi Giới Răn Yêu mới Đức Giêsu dạy : “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương anh em” (Ga 13,34 : Tung Hô Tin Mừng).

THUỘC LÒNG

Đức Giêsu nói : “Thầy ban cho anh em một Giới răn mới là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).


Không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì bạn hữu của mình
(Ga 15,13).

 

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang