Đường hy vọng

12/7/2019 9:01:13 AM
Suy Niệm TIN MỪNG CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG VỌNG, Năm A

second-day-of-advent.jpg

Không ai vào đời mà không đi trên đường đời, bởi đời là những con đường, những lối ngõ chằng chịt, đan dệt thành cuộc đời mỗi người. Sở dĩ đường đời đan dệt thành cuộc đời, vì số phận cuộc đời mỗi người hệ tại ở những bước chân đi : có những bước chân sai lạc vì giận dữ, rủ em ra ngoài đồng để giết chết em của Cain đã làm cuộc đời tan nát vì bị nguyền rủa (x. St 4,1-16) ; có những bước chân yêu mến vâng phục “rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi” (St 12,1) của Ápraham để “ngươi sẽ thành một dân lớn, tên tuổi ngươi được lừng lẫy và ngươi sẽ là một mối phúc lành” (St 12,2).

 

Như thế, quyết định đi đâu, đi trên con đường nào là việc của mỗi người, bởi chọn một con đường, chọn một hướng đi, chọn một lối về hoàn toàn thuộc quyền tự do của mỗi người, và ai nấy tự mình trách nhiệm trên chọn lựa ấy.

 

Vì tự do chọn và tự trách nhiệm trên chọn lựa, mà con đường được chọn của mỗi người trở nên tương lai, số phận của họ. Và vì là số phận, nên việc chọn một con đường, chọn một hướng đi luôn là việc hệ trọng, lôi kéo sự quan tâm của Thiên Chúa, vì Ngài yêu thương con cái Ngài đang lạc lõng, hay dong duổi trên các lối ngõ đường đời.

 

Kinh Thánh cho chúng ta biết : “con đường ác nhân khác nào ngõ tối, chúng không biết mình sẽ vấp vào đâu” (Cn 4, 19), những con đường của “kẻ hả hê khi làm điều ác, thích thú khi làm điều tồi tệ xấu xa. Đường chúng đi đầy uẩn khúc, lối chúng về thật quanh co” (Cn 2,14-15), “nhà nó ở nghiêng về cõi chết, lối nó đi dẫn tới các âm hồn. Kẻ theo nó rồi, không hề trở lại, chẳng ai tìm được đường về cõi sống” (Cn 2,18-19). “Vậy mà chúng chẳng hay chẳng hiểu, cứ bước đi giữa tăm tối, mịt mù” (Tv 82,5), “đường chúng đi trở nên trơn trượt ; chúng bị đẩy vào nơi tăm tối và té nhào trong đó. Vì Ta sẽ khiến tai họa ập xuống trên chúng” (Gr 23,12).

 

Sở dĩ con đường ác nhân là con đường tai họa, dẫn đến sự chết, vì đó là con đường chống lại Thiên Chúa, đi ngược lại thánh ý của Thiên Chúa như ngôn sứ  Xôphônia đã tuyên báo : “Chúng sẽ bị Ta vây hãm, và sẽ bước đi như những kẻ mù, vì đã đắc tội với Đức Chúa. Máu chúng sẽ đổ ra chan hoà, và thịt chúng rữa ra như rác rưởi” (Xp 1,17), hoặc như sách Đệ Nhị Luật đã ghi lại lời nguyền rủa của Đức Chúa đối với người không nghe tiếng Chúa và  không đi trên đường của Ngài : “Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị điên khùng, mù loà, loạn trí. Anh em sẽ mò mẫm giữa trưa, như người mù mò mẫm trong bóng tối, và sẽ không thấy đường mà đi” (Đnl 28,28-29).

 

Từ nay, ánh sáng và con đường gắn liền nhau, bởi đường tăm tối, đường không đèn, đường không ánh sáng, người đi đường sẽ dễ vấp ngã như Tin Mừng Mátthêu đã viết về những người Pharisêu kiêu căng, cứng lòng : “Cứ để mặc họ. Họ là những nngười mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù. Cả hai sẽ lăn cù xuống hố” (Mt 15,14)

 

Nhưng ánh sáng không soi đường, chỉ lối cho những ai chối bỏ ánh sáng, như Tin Mừng Gioan đã khẳng định : “Ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa. Qủa thật, ai làm điều ác thì ghét ánh sáng, và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách. Nhưng kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ : các việc người ấy đã đươc thực hiện trong Thiên Chúa” (Ga 3,19-21) ; cũng như Tin Mừng Luca đã reo mừng ánh sáng : “Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi trong tăm tối và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an.” (Lc 1, 78-79).            

 

Mùa Vọng đem về Lời Hứa ánh sáng của Thiên Chúa, để đường đời trở thành đường hy vọng ; để không một ai đi trên đường mà bị vấp ngã, lọt hố, rơi vào nơi chết chóc, kể cả kẻ mù loà như ngôn sứ Isaia đã nói : “Ta dẫn người mù tối qua những lối chưa tường, trên nẻo đường mới lạ, sẽ dìu họ bước đi. Ta biến đổi bóng tối thành ánh sáng soi họ, và uốn khúc gập ghềnh thành quan lộ thẳng băng” (Is 42,16).

 

Với Lời Hứa mở ra con đường Hy Vọng cho muôn dân, Đức Giêsu là con đường hy vọng đến trong thế gian để dẫn nhân loại mù loà đang bước đi trong tối tăm đến hoan lạc, bình an của sự thật, tình yêu và sự sống. Ngài chính là con đường Thiên Chúa đi, con đường của Thiên Chúa, vì chính Ngài là “Đường, Sự Thật và Sự Sống” (Ga 14,6), đế ai nấy đều sẽ phấn khởi thốt lên : “Bấy giờ con sẽ hiểu thế nào là công bình, thế nào là chính trực công minh : đó là đường đưa tới hạnh phúc” (Cn 2,9).

 

Mùa Vọng về, mở ra một trời hy vọng cho khách lữ hành trên đường hy vọng được Thiên Chúa đến thăm. Ngài là Đấng Thánh của Thiên Chúa, thánh thiện vì bao dung, nhân hậu, giầu lòng thương xót, “Người sẽ không xét xử theo dáng vẻ bên ngoài, cũng không phán quyết theo lời người khác nói, nhưng xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng, và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở” (Is 11,3-4) ; Ngài chúc phúc cho những ai hiền lành, khiêm nhu, hay chạnh lòng thương xót, những người vất vả, nghèo đói, sầu khổ, khóc lóc, bị vu khống, bách hại trên đường đời và hứa ban cho họ Đất Hứa, Nước Trời làm gia nghiệp (x. Mt 5,3.4.5.7.11).

 

Mùa Vọng về, mang đến từng tâm hồn niềm hy vọng  của “đường về yêu thương” có Cha Nhân Hậu là Thiên Chúa vẫn ngàn đời trung tín trong tình cha ; vẫn ngọt ngào xót thương, tha thứ ; vẫn giầu có, hào sảng với đứa con hoang đàng, một thời bất hiếu, phản phúc, vô ơn (x. Lc 15,11-32).

 

Mùa Vọng về, mở ra con đường hy vọng, trên đó, Đức Giêsu, “Thiên Chúa làm người” cùng đi với mỗi người, bởi chính Ngài là Đường của Thiên Chúa cho nhân loại : đường tự do, đường công chính, đường ân sủng, đường ánh sáng, đường yêu thương, đường tha thứ, đường sự thật, đường bình an, đường hạnh phúc, đường  cứu độ, đường về sự sống đời đời.

 

Và để niềm Hy Vọng Cứu Độ được thực hiện trên mọi nẻo đường đời, và “để mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa” (Lc 3,6), Mùa Vọng mời gọi chúng ta  cùng với thánh Gioan Tiền Hô : “dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi” (Mt 3,3), để mọi thung lũng gian tham, bất chính phải lấp cho đầy, mọi núi đồi kiêu căng, thủ đọan phải bạt cho thấp, mọi khúc quanh co gian dối phải uốn cho ngay, và đường lồi lõm thị phi, đố kị phải san cho phẳng (x. Lc 3,5).

 

Ước gì đường đời chúng ta đi mãi mãi là Đường Hy Vọng, Đường của Thiên Chúa, Nguồn Hy Vọng Cứu Độ của chúng ta. 

 

Jorathe Nắng Tím



Lên đầu trang