ĐAU KHỔ VÌ PHỤC VỤ MỚI THỰC LÀ YÊU, LÀ ĐƯỢC

2/7/2013 8:12:40 PM
THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN - NĂM LẺ

Mc6_14-29.jpg 

Lời Chúa: Mc 6,14-29

14 Khi ấy, vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : "Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ." 15 Kẻ khác nói : "Đó là ông Ê-li-a." Kẻ khác nữa lại nói : "Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ." 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : "Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !"

 

17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !" 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

 

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con." 23 Vua lại còn thề : "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." 24 gái đi ra hỏi mẹ : "Con nên xin gì đây ?" Mẹ cô nói : "Đầu Gio-an Tẩy Giả." 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm." 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.     

Suy Niệm

Vua Đavid với trải nghiệm tuân thủ Lề Luật Chúa, là bí quyết làm cho đời ông thành công. Cụ thể Đavid đã làm nổi bật những ơn huệ Chúa thương ban :

- Ông không có đối thủ : ông thường đùa giỡn với sự dữ, như dê chơi với sư tử, như chiên đùa với gấu, mà chẳng sự dữ nào làm hại được ông, bởi vì Chúa ban cho ông rất hùng mạnh. Thậm chí kẻ thù độc ác nhất là Golyat, ông chỉ hạ hắn bằng một viên sỏi (x Hc 47,3-4 : Bài đọc năm chẵn).

- Ông tài năng và thành công hơn vua Saolê : đến nỗi ai cũng phải ca tụng ông : “Đavid thắng kẻ thù gấp mười vua Saolê” (x Hc 47,6-7 : Bài đọc năm chẵn).

- Ông luôn luôn biết tạ ơn Chúa về những thành công ông đạt: ông cắt đặt các ca viên để họ hát xướng trước bàn thờ, ông xếp đặt các lễ lạt được hoàn hảo và tổ chức  những ngày lễ tăng thêm vẻ huy hoàng. Có thế hết mọi việc ông làm đều tôn vinh chúc tụng Chúa (x Hc  47,8-10 : Bài đọc năm chẵn).

- Ông được Chúa tha thứ hết mọi tội lỗi : cả những tội tày trời như ngoại tình, giết người, cướp vợ, nhờ ông biết sám hối và tìm phương thế đền tội, nên Chúa vẫn nâng cao uy thế của ông luôn mãi (x Hc 47,11a : Bài đọc năm chẵn).

- Vương quyền của ông muôn đời tồn tại : nhờ Chúa lập giao ước với ông, để ban cho ông ngai vinh hiển trong Israel (x  Hc 47,11b : Bài đọc năm chẵn).

Đời Đavid được vinh hiển như thế, nhờ ông triệt để thi hành Luật Môsê. Với trải nghiệm ấy, trước khi chết, trong ngày truyền ngôi cho con, ông đã căn dặn Salômôn : “Con hãy tuân giữ các huấn lệnh của Chúa, con sẽ được thành công trong mọi việc con làm” (1V 2,3).

Như thế, đời Đavid chưa gặp tai họa nào, thì chưa phải là ông đã đạt hạnh phúc thật. Bởi vì lời chúc phúc kết thúc Hiến Chương Nước Trời, Đức Giêsu nói : “Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.  Anh em hãy vui mừng hớn hở,vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế” (Mt 5,11-12).

Cũng chính vì vậy, mà sau các môn đệ đã thưa với Thầy Giêsu : “Chúng con đã bỏ hết mọi sự mà theo Thầy, thì chúng con được gì?” Đức Giêsu đáp : “Chúng con sẽ được gấp trăm đối với những gì chúng con đã từ bỏ, làm một với cấm cách bắt bớ và sự sống đời đời trong thời sẽ đến” (Mc 10,28-30).

Rõ ràng trong những điều Chúa ban, thì “cấm cách bắt bớ vì chân lý” lại là ơn cao trọng nhất, vì nếu được lợi nhuận đời này, chắc gì đã được  sự sống đời đời ? Mà chỉ đạt sự sống hạnh phúc vĩnh hằng, một khi biết đón nhận đau khổ Chúa gởi đến, đó là ơn khôn ngoan, như lời thánh Phaolô nói : “Lời rao giảng về thập giá là một sự điên rồ đối với những kẻ đang trên đà hư mất, nhưng đối với chúng ta là những người được cứu độ, thì đó lại là sức mạnh của Thiên Chúa.  Người khôn ngoan đâu? Người học thức đâu? Người lý sự của thời này đâu? Thiên Chúa lại đã không để cho sự khôn ngoan của thế gian ra điên rồ đó sao? Thật vậy, thế gian đã không dùng sự khôn ngoan mà nhận biết Thiên Chúa ở những nơi Thiên Chúa biểu lộ sự khôn ngoan của Người. Cho nên Thiên Chúa đã muốn dùng lời rao giảng điên rồ để cứu những người tin. Trong khi người Do-thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy-lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Đấng Ki-tô bị đóng đinh, điều mà người Do-thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ. Vì cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người, và cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người.  Song những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh” (1Cr 1,18.20-23.25.27).

Vì vậy mà thánh Phaolô còn nói : “Ngoài Chúa Kitô Giêsu  chịu đóng đinh, tôi không muốn biết điều gì khác” (1Cr 2,2).

 Chính vì thế mà ông Gioan Tẩy Giả khi làm chứng cho Chúa đòi mọi người phải đón nhận và tôn trọng sự thật, được nhiều người dồn danh dự cho ông là Đấng Thiên Sai (x Lc 3,11) ; Đức Giê-su cũng đã khen ông : “Trong những người do người nữ sinh ra không ai cao trọng bằng Gioan Tẩy Giả” (Mt 11,11) cả đến vua Hêrôđê dù bị ông Gioan Tẩy Giả mắng trách và ngăn cản vua không được cướp vợ anh mình, thế mà Hêrôđê vẫn kính nể Gioan Tẩy Giả, vì Hêrôđê đã xác nhận ông là người công chính. Nhiều người động viên vua lấy mạng Gioan Tẩy Giả, nhưng vua vẫn ra sức che chở (x Mc 6,20 : Tin Mừng). Cho dẫu Gioan Tẩy Giả có uy tín như thế mà cuối cùng ông lại bị vua Hêrôđê ra lệnh cắt đầu, chỉ vì Hêrôđê mê sắc dục, lúc ông quá chén đã lỡ thế với con gái của bà Hêrôđia mà ông muốn lấy làm vợ : “Xin gì trẫm cũng ban cho, dù nửa nước”, cho nên ông đã chiều cô bé theo ý của mẹ cô xúi giục “xin cái đầu Gioan Tẩy Giả!” (x Mc 6,21-28 : Tin Mừng). Chính đau khổ này ông Gioan Tẩy Giả phải hứng chịu mới thực sự nêu giá trị Lời Đức Giêsu khen ông là người cao cả nhất.

Trái lại, đối với những người quyền cao chức cả, muốn gì có cái nấy, tầm cỡ như vua Hê-rô-đê, ai cũng thấy đời ông chưa bao giờ phải khổ vì phục vụ, nhưng bình an không đến chiếm đoạt tâm hồn ông. Thực vậy, ông tưởng mình đã thắng được Gioan Tẩy Giả, nhưng thực ra ông là kẻ thua, vì khi người ta báo cáo về những việc lẫy lừng Đức Giêsu đã làm, ông nói ngay : “Đó là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chém đầu nay sống lại” (Mc 6,16 : Tin Mừng). Thì chắc chắn ông Gioan Tẩy Giả sẽ làm cho Hêrôđê rung động ! Chính vì vậy mà Lời Kinh Thánh  nói : “Kẻ ác luôn luôn chạy trốn dù không ai đuổi hắn !” (Cn 28,1) Mà thật, con hổ sau khi ăn thịt một người, thì nó lăn quay ra ngủ ngon lành, riêng loài người, sau khi hại được người khác, thì không làm sao chợp mắt thiếp ngủ ! Cũng vì vậy mà tục ngữ Việt Nam có câu : “Chưa đánh được người thì mặt đỏ như vang, đánh được người thì mặt vàng như nghệ” (mặt vàng như nghệ là dấu lo lắng sắp chết).

Vì “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi” (Tv 27/26,1a : ĐC năm lẻ), do đó tác giả thư Do Thái muốn mọi người chiêm ngưỡng ông Gioan Tẩy Giả  là mẫu người sống chết vì chân lý : “Có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết. Anh em hãy nhớ đến các người bị xiềng xích, chẳng khác gì anh em cũng bị xiềng xích với họ; anh em hãy nhớ đến những người bị hành hạ, chẳng khác gì mình với họ chỉ là một thân thể. Anh em hãy nhớ đến những người lãnh đạo đã giảng lời Chúa cho anh em. Hãy nhìn xem cuộc đời họ kết thúc thế nào mà noi theo lòng tin của họ.” (Dt 13,1-8 : Bài đọc năm lẻ). Vì thế, lời tung hô Tin Mừng trong Thánh Lễ : “Hạnh phúc thay người thành tâm thiện chí, hằng ấp ủ Lời Chúa trong lòng, nhờ kiên nhẫn mà sinh hoa kết quả” (Lc 8,15 : Tung Hô Tin Mừng).

Ai có dịp ra cố đô Huế viếng thánh địa Lavang, nơi đây bao nhiêu người Công giáo thấp cổ bé miệng phải chạy trốn trước các bạo chúa bách hại đạo như Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức. Nhưng bây giờ Lavang trở thành đất Thánh thu hút cả rừng người đến xin ơn, ca hát chúc tụng Chúa. Trong khi đó, nơi lăng tẩm các bạo chúa, thỉnh thoảng mới có người lai vãng vì tò mò, nhưng đến nơi người ta chỉ nghe tiếng dế rên, ve sầu than, ai ra về cũng nói : “Nơi lăng tẩm này không có xác hắn, vì vua sợ người ta đào xác ông mà băm mặt !” Đúng là kết thúc cuộc đời mới biết ai vinh ai nhục, ai thắng ai bại !

Vậy chỉ khi nào ta phục vụ trong nước mắt, thì miệng lưỡi ta mới vang lên lời : “Chúc tụng Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi, vì đường lối Thiên Chúa quả là hoàn thiện, Lời Chúa hứa được chứng nghiệm tỏ tường. chính Người là khiên che thuẫn đỡ cho những ai ẩn náu bên Ngài” (Tv 18/17, 31.47 : ĐC năm chẵn).

THUỘC LÒNG

Không đổ máu không có ơn cứu độ (Dt 9,22)

 

Lm. Giuse Đinh Quang Thịnh

Lên đầu trang