Cung cách sống của những tấm lòng... quảng đại

12/14/2019 10:57:13 AM
Có khi nhiều người thấy ai đó vui vẻ chia sẻ với người nghèo hàng tỉ đồng cứ ngỡ họ xài hoang phí nhưng …

Tối qua, sau khi rời khỏi Linh Địa Mẹ Măng Đen, bên bếp lửa hồng ấm cúng của tình Chúa – tình Mẹ và tình người, ca sĩ Xuân Trường bộc bạch : “May quá ! Có bữa cơm như thế này là nhất rồi ! Nhiều lần chị Phương dặn là đừng có ăn mì ở khách sạn ! Đắt lắm”

 

Hỏi ra thì đó là chị Phương Hồng Quế – người chia sẻ nhiều dự án cho những vùng ngèo – dặn em mình. Chị biết em mình hay đi đây đi đó và nghỉ ở khách sạn nên dặn như vậy.

 

Đúng thế ! 1 gói mì ăn ở nhà khác xa ở khách sạn.

 

Cũng thế ! 1 ổ bánh mì ở ngoài sân bay giá bèo hơn ở sân bay.

 

Ca sĩ Phi Nguyễn “khoe” luôn : “Hôm nọ đói quá, mua phiếu tô phở giá 155 ngàn. Trả lại không được và đành ăn tô phở chát”.

 

Vừa rồi, hai anh em chúng tôi ăn 2 ổ bánh mì với giá 130 ngàn trong sân bay quá đắng !

 

Mới đây, 2 bố con nọ “quất” 2 cốc cà phê ở sân bay Nội Bài cũng chả rẻ hơn ai.

 

Thật sự thì bí lắm mới ăn mì gói khách sạn hay phở sân bay. Bản thân bỉ nhân chả bao giờ ngó đến trừ hôm nọ ăn 2 ổ bánh mì cay quá cay.

 

Hóa ra chị Phương chắt chiu từng đồng để chia sẻ chứ không hề chia sẻ của dưa của thừa. Lòng của chị thật bao la và trân quý.

 

Cũng thế, một người khá nổi do anh chia sẻ không chần chừ với những ai tìm đến với anh, cách riêng với những bệnh nhân tim và mù. Anh không ngần ngại chia sẻ : “Cả đời chưa bao giờ dám ăn tôm hùm hay uống rượu sang. 2 đứa con nó còn dặn ba nó là tiết kiệm chứ không xài phung phí”.

 

Quả thật ! Anh dư tiền mua xe đời mới nhưng ngược lại, chả có gì trong tay. Anh sống thật nghèo và bình dị nhưng lỡ “mang tiếng” quảng đại nên cũng khó nói. Ngày ngày chỉ bữa rau bữa cá chứ không hề xa sỉ cao sang. Anh dùng phương tiện đi lại là taxi để giảm thiểu ít là 10 triệu đồng cho 1 tháng. Anh nói rằng tiền tiết kiệm đó lại giúp thêm cho người nghèo.

 

Thế đó ! Chưa hẳn những người quảng đại lại là những người tiêu xài phung phí. Có lẽ, họ “phung phí” cho người nghèo còn chính bản thân họ chả có chi.

 

Bỉ nhân cũng vậy thôi, vẫn luôn ý thức những đồng tiền góp nhặt của bao người để khi tiêu pha gì đó là hết lòng cân nhắc.

 

Và, nhiều lần đi ăn với ai đó, bỉ nhân chọn phương án thanh toán để rồi nhiều người nghĩ bỉ nhân giàu. Dạ thưa em không giàu ! Em trân trọng tình bạn và “gánh” vác thôi chứ không như ai kia nghĩ.

 

Đời ! Vẫn là sự tự do chọn lựa để sống : có những người nghèo nhưng tiêu xài hoang phí và ngược lại, có những người họ được quyền tiêu pha nhưng họ e dè chi phí.

 

Trân quý Cô Phương Hồng Quế, trân quý anh chàng đại gia không có xe con, trân quý những tấm lòng chuyên lo cho người nghèo và không hề nghĩ chi đến bản thân. Dòng đời vẫn trôi và cuộc đời vẫn thế, nhưng đâu đó ta bắt gặp được những tấm lòng thật trân quý.

 

Người Giồng Trôm

Lên đầu trang