Chúa đó

4/4/2013 9:03:48 PM
(26.4.2019 – Thứ sáu trong Tuần Bát nhật Phục sinh)

Jn21_1-14.jpg

Lời Chúa: Ga 21,1-14

 

1 Bấy giờ, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông : "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp : "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.

 

4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông : "Này các chú, không có gì ăn ư ?" Các ông trả lời : "Thưa không." 6 Người bảo các ông : "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô : "Chúa đó !" Vừa nghe nói "Chúa đó !", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

 

9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông : "Đem ít cá mới bắt được tới đây !" 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói : "Anh em đến mà ăn !" Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai ?", vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông ; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

 

Suy Niệm

 

Bảy môn đệ trở về với nghề xưa,

 trở về Biển Hồ quen thuộc đầy ắp kỷ niệm thầy trò.

 Dù đã chối Chúa, Phêrô vẫn được coi là thủ lĩnh.

 Ông không ra lệnh, nhưng đưa ra lời mời kín đáo:

“Tôi đi đánh cá đây.”

Các bạn khác hiểu ngay và mau mắn đáp lại:

“Chúng tôi cùng đi với anh.”

Có một bầu khí dễ chịu, đầm ấm trong nhóm.

 Ðây quả thực là một nhóm bạn lý tưởng.

 Họ ở với nhau, làm việc với nhau cả đêm,

 và lặng lẽ cùng nhau chia sẻ một thất bại.

 Tuy nhiên, họ cũng là những người có tính tình khác nhau.

 Người môn đệ được Ðức Giêsu thương mến

 thì nhạy cảm hơn, nhận ra Chúa Phục Sinh đứng trên bờ.

Nhưng sau đó, ông cứ điềm nhiên ngồi lại trong thuyền.

 Còn Phêrô thì nồng nhiệt hơn, vội vã mặc áo,

 nhảy tùm xuống nước bơi vào, vì nóng lòng muốn gặp Chúa.

 Hai phản ứng khác nhau nhưng cùng diễn tả một tình yêu.

 Có thể coi nhóm môn đệ trên là hình ảnh của Hội Thánh.

 Hội Thánh hiệp nhất ngay giữa những khác biệt.

 Sự hiệp nhất lại làm nổi bật bản sắc mỗi người.

 

Ðây không phải là một nhóm bạn khép kín,

 nhưng là nhóm bạn được Chúa Phục Sinh sai ra khơi.

 Chính sự hiện diện và lệnh truyền của Ngài

 là bảo đảm cho thành công của những lần buông lưới.

 Hội Thánh là một nhóm nhỏ được sai vào thế giới.

“Không có Thầy anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15,5).

 Nhưng có Thầy, anh em sẽ được những mẻ cá lớn.

 

Nhóm bạn được sai đi cũng là nhóm bạn được quy tụ,

được sai đi bởi Chúa và được quy tụ bên Chúa.

 Chúa Phục Sinh trở thành người dọn bữa ăn sáng.

 Ngài cầm lấy bánh trao cho các ông.

 Cử chỉ này gợi cho ta về những thánh lễ.

Chúng ta thường quên thánh lễ là một bữa ăn.

 qua đó Chúa Phục Sinh nuôi ta bằng con người Ngài.

 Chúng ta được mời dùng bữa trong niềm hân hoan vui sướng.

 Hội Thánh truyền giáo phải được nuôi bằng Thánh Thể.

Hội Thánh vừa lan rộng khắp nơi, vừa tập trung nơi thánh lễ.

Ðó là nhịp thở đều đặn và cần thiết cho Hội Thánh.

 

Ngài cầm lấy bánh trao cho các ông và nói: “Anh em đến mà ăn” (c.12).

 Chúa phục sinh vẫn đến với chúng ta giữa đời  thường,

 giữa những vất vả lo âu, giữa những thất bại trống vắng.

 Chúa vẫn đứng trên bờ mà ta cứ tưởng người xa lạ.

Ngài vẫn nhẹ nhàng chạm đến nỗi đau của ta: “Các con không có gì ăn ư?”

Ngài vẫn mời ta bắt đầu lại dù mệt nhọc và thất vọng:

“Hãy thả lưới bên phải mạn thuyền.”

Chúa phục sinh quyền năng vẫn phục vụ như xưa.

 Bàn tay mang dấu đinh là bàn tay bây giờ nhen lửa và nướng cá.

 Bàn tay trao tấm bánh đời mình trong bữa Tiệc Ly

 bây giờ trao tấm bánh mình mới nướng cho môn đệ.

 

Hãy nếm bầu khí huynh đệ của buổi sáng hôm ấy bên bờ hồ.

Các môn đệ ngồi vòng tròn quanh Thầy xưa.

 Họ hết mệt, hết đói vì có cá và bánh.

 Họ được hong ấm nhờ lửa than hồng, và nhất là nhờ được gần Thầy.

 Hôm nay tôi cũng được mời sống cho người khác như Đấng phục sinh. 

 

Cầu Nguyện

 

Lạy Chúa Giêsu phục sinh

 lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt,

 xin hãy gọi tên chúng con

 như Chúa đã gọi tên chị Maria đứng khóc lóc bên mộ.

 

Lúc chúng con chản nản và bỏ cuộc,

 xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài

 như Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau.

 

Lúc chúng con đóng cửa vì sợ hãi,

 xin hãy đến và đứng giữa chúng con

 như Chúa đã đến đem bình an cho các môn đệ.

 

Lúc chúng con cố chấp và xa cách anh em,

 xin hãy kiên nhẫn và khoan dung với chúng con

 như Chúa đã không bỏ rơi ông Tôma cứng cỏi.

 

Lúc chúng con vất vả suốt đêm mà không đươc gì,

 xin hãy dọn bữa sáng cho chúng con ăn,

 như Chúa đã nướng bánh và cá cho bảy môn đệ.

 

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,

 xin tỏ mình ra

 cho chúng con thấy Ngài mỗi ngày,

để chúng con tin là Ngài đang sống, đang đến,

và đang ở thật gần bên chúng con. Amen.

 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Lên đầu trang