CHIÊN CỦA CHÚA THÌ NGHE LỜI CHÚA

4/22/2013 10:38:37 PM
THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 4 - PHỤC SINH

jesus-the-good-shepherd.jpg 

Lời Chúa: Ga 10,22-30


22 Khi ấy, ở Giê-ru-sa-lem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. 23 Đức Giê-su đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Sa-lô-môn. 24 Người Do-thái vây quanh Đức Giê-su và nói : "Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ ? Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết." 25 Đức Giê-su đáp : "Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi. 26 Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi. 27 Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. 28 Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. 29 Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. 30 Tôi và Chúa Cha là một."  

Suy Niệm


Ở nơi Thiên Chúa điều gì cũng đời đời, do đó ý Chúa muốn con người phải được dựng nên giống hình ảnh Ngài. Tác giả sách Sáng thế ghi lại hai lần Thiên Chúa tạo dựng loài người :

 

Lần I : Thiên Chúa chỉ phán một Lời, tức khắc có nam có nữ (x St 1,26-27).

Lần II: Thiên Chúa tạo dựng Adam,Eva bằng vật chất.

- Chúa lấy đất nắn tạo Adam (x St 2,7).

- Chúa lấy xương thịt ngay sườn Adam lúc ông đang ngủ để dựng  nên bà Eva làm vợ ông (x St 2,21-23).

 

Nhưng thực ra lúc đó nguyên tổ Adam,Eva chưa được giống Thiên Chúa, họ chẳng khác gì loài thú (x Gv 3,18-19) ; thánh Phao-lô xác quyết : Adam,Eva chỉ là sinh vật, họ chỉ mới có sinh khí, chưa có thần khí, vì chưa được thông hiệp với sự sống của Chúa Giê-su Phục Sinh (x 1Cr 15,42-49). Để làm rõ vấn đề này, thánh Tông Đồ nói : “Chúng ta được thanh tẩy trong Đức Giê-su Ki-tô thì chính trong sự chết của Ngài mà ta được thanh tẩy. Vậy nhờ Bí tích Thánh Tẩy, ta đã được mai táng làm một với Ngài trong sự chết, ngõ hầu như Đức Ki-tô, nhờ bởi vinh quang của Cha, đã sống lại từ cõi chết, thì cả ta nữa, ta cũng được bước đi trong sự sống mới, được đồng hình đồng dạng với Đức Giê-su Ki-tô. Vì chưng, nếu ta cùng chịu đóng đinh con người tội lỗi của mình vào thập giá Đức Ki-tô, hầu ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa, thì ta tin rằng : Ta cũng sẽ cùng sống lại vinh quang với Ngài” (Rm 6,3-11).

 

Hội Thánh đã dạy chúng ta nguyên tắc đọc và hiểu Kinh Thánh trong Hiến Chế Mạc Khải số 16 : “Giá trị Cựu Ước được thể hiện trong Tân Ước ; Giá trị Tân Ước đã được tiềm ẩn trong Cựu Ước”. Bởi thế, trong Cựu Ước con người được dựng nên bởi Lời và bởi vật chất (x St 1,26-27 ; 2, 7.21-23). Giá trị ấy được thể hiện trong Tân Ước, nhờ Chúa Giê-su đến làm hoàn hảo (x Mt 5,17), là Ngài muốn chúng ta phải được dựng nên giống Ngài, thì ta phải được sinh lại bởi Lời Chúa (x Gc 1,18), và nhờ ăn Thịt và Máu Thánh Chúa Ki-tô (rước Lễ), ta còn được thanh tẩy và lãnh nhận Thần Khí của Chúa Giê-su Phục Sinh,để ta được tái sinh làm con Thiên Chúa, có thế ta mới thực sự được giống Thiên Chúa từ nguồn gốc, xương thịt, sự sống (x Dt 2,11.14 ; Ga 6,57).

 

Ơn tái sinh này khởi đầu Chúa muốn dành riêng cho dân tộc Do Thái, rồi từ dân tộc này đi đến muôn dân (x Ga 4,22). Bởi thế thánh sử Luca đã minh chứng : Đầu tiên các tín hữu đi loan báo Tin Mừng cho dân miền Phê-ni-xi, đảo Sýp và thành An-ti-ô-khi-a. Ông Barnaba thấy vậy rất mừng rỡ vì thấy dân ngoại đón nhận Tin Mừng và có rất đông người theo Chúa. Niềm vui này, ông Phao-lô biết được, liền đến An-ti-ô-khi-a, ông làm việc ở đó suốt một năm và giảng dạy cho nhiều người. Chính tại An-ti-ô-khi-a mà lần đầu tiên các môn đệ được gọi là Ki-tô hữu (x Cv  11,19-26). Ki-tô hữu là người được Chúa xức dầu để tấn phong làm vua, lãnh đạo và hướng dẫn nhân loại về cho Chúa

 

Như vậy, bất cứ dân tộc nào được nghe Lời Chúa do Hội Thánh Công Giáo, họ đều là chiên của Mục Tử Giê-su nhân lành, và được Ngài hứa gìn giữ, bảo vệ : “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai giựt được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai giựt được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một." (Ga 10,27-30).

 

Lời hứa trên Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh :

 

1/ Cuộc phán xét xảy ra ngay từ đời này :Ai nghe Lời Chúa mới thuộc về đàn chiên Ngài chăm sóc ; kẻ không nghe, tự nó loại ra khỏi vòng tay của Ngài,nó sẽ bị diệt cả hồn lẫn xác.

 

2/ Ai nghe Lời Chúa, người ấy thực là Hiền Thê của Ngài,vì động từ “biết” diễn tả tương quan đời sống lứa đôi (x St 4,1 ; Lc 1,34). Bởi đó thánh Phao-lô nói : “Tôi đã đính hôn anh em với một người độc nhất là Đức Ki-tô, để tiến dâng anh em cho Người  như một trinh nữ thanh khiết” (2Cr 11,2). Trong muôn sự trên trời dưới đất, Chúa Cha đã trao vào tay Chúa Giê-su (x Mt 28,18), thì không có gì cao quý bằng Hiền Thê của Chiên Con (Chúa Giê-su), áo họ mặc đã được giặt trắng tinh bởi Máu Chiên Con (x Kh 7,14), và được mặc áo trúc bâu là công đức của các thánh (x Kh 19,7-8). Do đó Đức Giê-su nói : “Cha tôi, Đấng ban chúng cho tôi thì cao trọng hơn tất cả” (Ga 10,29a).

 

Vì ai nghe Lời Chúa mới thực là Hiền Thê, nên được Ngài yêu thương bảo vệ, hơn ông Hô-sê gìn giữ cô vợ dâm đãng, bất trung luôn ruổi theo tình lang. Nếu ông Hôsê đã bộc lộ tình yêu của mình đối với vợ : “Phen này ta sẽ lột trần cái đĩ già của vợ ta trước mặt các gã tình lang, để không kẻ nào giựt vợ khỏi tay ta” (Hs 2,12 – bản dịch NTT) ; thì Chúa Giêsu và Cha Ngài còn yêu thương và ra tay bảo vệ người nghe Lời Chúa, hơn ông Hôsê đối với vợ, như Đức Giêsu đã nói : “Tôi ban cho chúng sự sống đời, không bao giờ chúng phải diệt vong, không ai giựt chúng khỏi tay tôi, và cũng không ai giựt chúng khỏi tay Cha tôi” (Ga 10,28-29 : Tin Mừng).

 

Như vậy, Chúa Cha và Chúa Con cùng mở rộng vòng tay quyền năng và yêu thương ôm chặt lấy kẻ nghe Lời Ngài. Bởi đó Đức Giêsu nói : “Tôi và Cha tôi là một” (Ga 10,30).

 

Ơn huệ cao quý này, Đức Giêsu cũng đã nói với chị Matta, đã không coi trọng việc nghe Lời Chúa như cô em Maria, một chỉ lo của ăn nuôi thân xác, nên Ngài đã lên tiếng dạy : “Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai giựt mất." (Lc 10,41-42). Vì “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27 : Tung Hô Tin Mừng).

 

Tất cả mọi người được những ơn huệ trên đây, thì


- Họ xứng đáng là Đền Thờ của Thiên Chúa (1Cr 3,16), đặc biệt mỗi khi họ hiệp dâng Thánh Lễ, Đền Thờ con người của họ được cung hiến cho Thiên Chúa, đáng mừng hơn lễ Cung Hiến Đền Thờ Giêrusalem (x Ga 10,22).

- Họ được trở nên giàu có và khôn ngoan hơn vua Salômôn, vì vua chỉ xin Chúa cho ông tấm lòng biết nghe, chứ ông không được phúc kết hợp nên một với Chúa Giêsu, vậy mà ông đã trở nên người giàu có, khôn ngoan không ai sánh bằng (1V 3,9-13) ; còn ta vừa được nghe Lời Chúa, vừa được kết hợp với Chúa Giêsu, đặc biệt trong Thánh Lễ, đến như được đồng hóa với Ngài. Vì Chúa Giêsu trổi vượt hơn vua Salômôn, nên Ngài đi đi lại lại nơi Đền Thờ dưới hàng lang Salômôn (x Ga 10,23), hầu mọi người hãy đến với Ngài, còn hơn nữ hoàng phương nam từ tận cùng trái đất tìm đến vua Salômôn để chiêm ngưỡng sự giàu sang và nghe lời khôn ngoan của vua (x Mt 12,42). Và như thế là Chúa Giêsu đã trả lời rõ cho những người vây quanh Ngài nêu thắc mắc : “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô thì xin nói công khai cho chúng tôi biết” (Ga 10,24).


Vậy “muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa” (Tv 117/116,1a : Đáp ca).

THUỘC LÒNG


Chúa Giêsu nói : “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27).


LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Lên đầu trang