Chắp tay con khấn con nài Chúa ơi thương lấy dân nghèo miền Tây!

3/8/2020 7:47:00 PM
Cũng lâu lâu rồi, "lượm" được tâm tình của ai đó và đi phối nhạc : https://www.youtube.com/watch?v=5Qn66Zs-ZOQ&t=122s

Con có con đò, bé nhỏ đơn sơ
con có câu hò cùng những vần thơ
xin đưa Chúa về quê hương yêu dấu của con
xin đưa Chúa về thăm dân sông nước Cửu Long
Ơ ! Ơ hò hò ơ ! Quê hương con hai mùa mưa nắng
Người dân quê mưa nắng dãi dầu
mùa hôi tuôn trên ruộng trên vườn
Mong trái trĩu cành mong lúa trổ bông
Mà Chúa ơi Niềm vui lúa chín chưa tròn
Lũ về trắng xóa bờ đê, người dân nghèo tay trắng lại hoàn tay
Chắp tay con khấn con nài Chúa ơi thương lấy dân nghèo miền Tây !

 

Tâm tình của người hát cũng như người nghe chắc sẽ lắng lắm khi nhìn thấy cảnh nghèo của người dân miền Tây sông nước. Cứ quanh quẩn đâu đó đôi chút cảnh của dân miền Tây sẽ hiểu hơn thế nào là mưa nắng dãi dầu và mồ hôi tuôn trên ruộng trên vườn cũng như lúa chưa chín mà lũ đã về. Đối diện với cuộc sống nghèo như vậy, dân miền Tây không còn cách nào khác là đành cam lòng bỏ nơi chôn nhau cắt rốn để tìm kế sinh nhai. Những người còn ở lại thì "bán mặt cho đất -bán lưng cho trời" để đắp đổi qua ngày chứ không còn lối thoát. Không trồng không nuôi thì chả có cái gì mà sống nhưng khi trồng và nuôi xem chừng như đặt tiền vào canh bạc may rủi của cuộc đời.

 

Và, có lẽ xin tác giả thêm cho lời bài hát được tròn đầy là "nước mặn về ôm lấy miền Tây" mới đúng với hiện trạng của miền Tây sông nước Cửu Long.

 

4 năm trời ở miền Tây, những dòng nước mặn thấm vào người vẫn còn đâu đó điều ngán ngẩm đặc biệt khi tắm. Càng tắm thì càng rít và càng nhớt bởi độ mặn của nguồn nước không thể nào chịu nổi. Thế nhưng rồi không còn cách nào đành phải sống chung với mặn chứ không phải sống chung với lũ như người ta thường nói.

 

Tiền không có, thu nhập chả bao nhiêu nhưng tiền mua nước ngọt để sử dụng cứ phải bỏ ra vì không còn cách nào khác. Mặn thêm mặn và nghèo thêm nghèo đang là nổi ám ảnh của dân nghèo miền Tây.

 

Rời xa miền Tây sông nước lên núi tọa thiền nhưng rồi lòng vẫn còn ngong ngóng nơi vùng nước nhiễm mặn. Mọi năm đã mặn nhưng năm nay mặn hơn nữa bởi ...

 

Mặn ! Chả ai muốn cả bởi lẽ nó phá hủy môi trường sống, phá tôm phá cá và cả ruộng vườn của bà con. Vốn dĩ nghèo nay phải nghèo hơn với dòng nước mặn.    Điều đáng nói ở đây mặn không phải bởi Ông Trời như dân miền Tây như người ta thường nói nhưng mặn bởi lòng người. Lòng người ích kỷ, lòng người tàn ác đã bịt nguồn nước tự nhiên để rồi ngày càng mặn đó là điều không khó hiểu.

 

Những ngày này, tháng này, bà con phải đối diện với một cuộc sống kinh tế đầy khó khăn do ảnh hưởng của cô Vy 19 tuổi thì bà con miền Tây sông nước lại chịu ảnh hưởng thêm nữa với dòng nước mặn. Nhìn những cảnh đồng khô cỏ cháy cũng như ruộng vườn cây cối chết khô vì nhiễm mặn lòng thêm mặn mặn làm sao đó không diễn tả nổi.

 

Ngày mỗi ngày, lòng không yên nổi trước cảnh khổ của bà con làm nương làm rẫy. Cả đời họ nương nhờ vào cọng lúa củ khoai nhưng nay dường như của khoai cũng chả còn mà cọng lúa cũng không thấy.

 

Cuộc đời, còn đó và có đó những thao thức của cuộc sống ngày càng khó khăn đến với những người nghèo. Chả biết nói gì khi cứ nhìn đâu đó cảnh người hiếp người và người bóp chẹt người. Người ta không tha cho nhau từ chai nước rửa đến cái khẩu trang và tới đây mì lúa gạo chắc cũng không tránh khỏi số phận.

 

Thôi thì, với thân phận nhỏ nhoi và yếu đuối, thầm thì với Chúa và "Chắp tay con khấn con nài Chúa ơi thương lấy dân nghèo miền Tây" !

 

Người Giồng Trôm

Lên đầu trang