Ai xin sẽ dược

5/5/2013 7:52:09 PM
Tuần 6 Phục Sinh - Ga 16, 23-28; Cv 18, 23-28

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu hứa với các Tông Đồ một cách chắc chắn: “Anh em xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy”. Ngài xác quyết điều này để an ủi và củng cố niềm tin nơi các Tông Đồ sau khi biết rằng không còn bao lâu nữa, các ông phải lìa xa Chúa: “Ít lâu nữa, anh em sẽ không trong thấy Thầy” (Ga 16, 19). Và các Tông Đồ đã cảm nghiệm được lời hứa này của Thầy mình trên bước đường rao giảng Tin Mừng sau khi Chúa sống lại và lên trời. Lần trước Cha có đề cập đến vấn đề chia sẻ Phúc Âm, bây giờ Cha muốn dùng đề tài của bài Phúc Âm hôm nay, để giúp chúng con làm quen với việc chia sẻ này. Nên nhớ rằng chia sẻ Phúc Âm không phải là giảng, nhưng là nói lên kinh nghiệm sống Lời Chúa trong cuộc đời mình.

Ngày trước, Cha có dự một buổi chia sẻ của các thanh niên nam nữ với đề tài Phúc Âm hôm nay: “Anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy”. Dĩ nhiên, trong buổi chia sẻ đó, nhiều anh chị đã đóng góp những kinh nghiệm sống rất hay. Nhưng câu chuyện của chị thủ quỹ nhà máy chia sẻ đã làm Cha nhớ mãi. Sau đây là nội dung lời chia sẻ của chị:


Thưa các bạn, tôi muốn chia sẻ với các bạn một chuyện đã xảy ra cách đây không lâu. Một hôm vào ngày thứ bảy, tôi đại diện cho cơ quan, đến ngân hàng lấy một số tiền trị giá mấy chục ngàn đô-la. Về lại văn phòng thì đã quá muộn, các công nhân đều đã về nhà. Tôi lại không có chìa khóa để cất tiền vào két sắt. Sau khi đã suy nghĩ mọi cách, tôi quyết định để số tiền ấy vào ngăn kéo bàn làm việc của tôi, khóa lại rồi ra về. Qua ngày Chúa Nhật đến sáng thứ hai, tôi trở lại cơ quan làm việc, với tâm hồn không được bình an vì lo sợ số tiền đó bị mất cắp. Khi mở ngăn kéo, tôi giật mình, mặt tái xanh, vì số tiền đó không còn nữa. Tôi lo lắng không biết phải giải quyết làm sao. Mặc dầu được ông giám đốc tín nhiệm, tôi tự biết mình không thể thuyết phục được ông vì số tiền quá lớn, và không có gì làm bằng chứng là số tiền đó bị mất trong cơ quan. Tôi cũng nghĩ đến việc mình phải trả bù lại số tiền đó, tương đương với ba năm lương của tôi. Nhưng quan trọng hơn cả là mọi người sẽ nghĩ tôi tham ô tài sản cơ quan và có thể bị ngồi tù.


Trong lúc buồn sâu lo lắng, tôi chợt nhớ đến đề tài Phúc Âm tôi phải sống trong tuần đó và tha thiết cầu nguyện: “Lạy Chúa, vì Đức Giêsu con Chúa, xin Chúa giải quyết việc này cho con”. Tôi cứ cầu nguyện như thế và tin tưởng Chúa sẽ can thiệp. Sau đó, tôi mạnh dạn đến gặp ông giám đốc và trình bày tất cả sự việc xảy ra. Ông tin tôi và thông cảm hoàn cảnh trớ trêu này, nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc loan báo sự việc này với tất cả nhân viên trong cơ quan. Không ai biết được manh mối gì cả. Thế rồi công an đến điều tra. Họ cũng không phát hiện thêm được điều gì. Tôi phải chịu trách nhiệm đền lại số tiền và chờ ngày ra tòa.


Trong thời gian chờ tòa xử, tôi vẫn nhớ và tin tưởng vào câu Phúc Âm tôi đang sống. Một ngày trước khi hầu tòa, tôi chậm rãi bước vào phòng làm việc, và đi đến bàn viết. Đúng lúc ấy, chị quét dọn nhà rón rén bước tới, run run nói với tôi: “Thưa chị, chính em đã lấy số tiền đó. Em biết chị rất khổ tâm trong mấy tuần qua. Em thành thật xin chị tha thứ”. Tôi vừa vui mừng vừa thương cho chị ta, vì bây giờ chị phải gánh lấy tất cả mọi hậu quả. Tôi lại nhớ câu Phúc Âm mình đang sống và tôi đã cầu nguyện: “Lạy Chúa, vì Đức Giêsu con Chúa, xin Chúa thương đến chị này”. Rồi tôi đến báo cáo sự việc cho ông giám đốc. Chị làm công lập tức bị bắt giữ để chờ ngày ra tòa.


Tôi nhớ lại Lời Chúa dạy tôi: “Hãy yêu thương người ta như yêu thương mình”. Tôi nghĩ đến chị làm công và kiên nhẫn ra tòa nhiều lần để xin tòa thông cảm hoàn cảnh khó khăn của chị và tha cho chị lần này. Cuối cùng, tòa không bắt chị ngồi tù, nhưng chị lại bị cơ quan đuổi việc. Một lần nữa, tôi đến gặp ông giám đốc để xin cho chị được làm việc lại. Ông giám đốc tín nhiệm và hiểu tôi, nhưng không chấp nhận lời yêu cầu này. Ông nói: “Các anh em trong cơ quan không đồng ý. Họ lo ngại biết đâu rồi đây các chứng từ sổ sách, hay máy móc lại bị mất”. Tôi lại xuống phân xưởng giải thích và nài nỉ mọi người cho chị ta một cơ hội. Cuối cùng tôi vui mừng được họ đồng ý. Ông giám đốc chấp nhận cho chị ta làm việc lại, nhưng xem ra ai cũng e dè chị. Tôi nhớ lại câu Phúc âm này và cầu nguyện cho chị: “Lạy Chúa, nhân danh Đức Giêsu, xin Chúa cho chị ấy sống trong cơ quan được bình thường, không còn bị mặc cảm”. Đồng thời tôi cũng xin các anh em trong cơ quan thông cảm và yêu thương chị. Sau một vài tháng, bầu khí trong cơ quan thay đổi hẳn. Tất cả mọi người trong cơ quan của chúng tôi không ai còn nhớ đến lỗi lầm của chị ngày trước, và nhờ đó chị ấy cũng hết mặc cảm.


Đây là kinh nghiệm sống câu Phúc Âm “Các con xin Chúa Cha nhân danh Thầy thì sẽ được” của tôi. Tôi cảm thấy rất vui mừng, vì Chúa đã thật sự lắng nghe lời tôi kêu xin, và niềm vui của tôi thật không ai có thể cất đi được như lời Chúa hứa.

 

Cha đơn cử cuộc chia sẻ trên đây của chị thủ quỹ để chúng con biết cách chia sẻ Phúc Âm. Chị thủ quỹ đã thành công trong việc sống Lời Chúa. Nhưng chúng ta cũng có thể chia sẻ những kinh nghiệm thất bại của mình vì đã không sống Lời Chúa. Kinh nghiệm học được từ thất bại sẽ giúp chúng ta tránh những sai lầm trong tương lai. Một điều nên nhớ là không ai có thể chia sẻ cho người khác cái mà mình không có. Muốn chia sẻ Phúc Âm, chúng con trước hết phải sống Phúc Âm thật sự đã.

Chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta biết tin tưởng vào Chúa như chị thủ quỹ trong câu chuyện vừa kể. Tin vào Chúa, chúng ta cầu xin nhân danh Đức Giêsu, chắc chắn Chúa Cha sẽ nhận lời.


Hôm nay, chúng ta đặc biệt cầu cho Đức Thánh Cha đương kim trong cuộc công du của Ngài sang Fatima, để tạ ơn Đức Mẹ đã cứu Ngài thoát chết 10 năm trước. Qua lời cầu bàu của Mẹ Maria, xin Chúa ban cho Ngài và các Giám Mục Bồ Đào Nha mà Ngài sẽ gặp tại thủ đô Lisbon, được luôn can đảm làm chứng nhân cho Chúa. Amen.

 

ĐHY F.X Nguyễn Văn Thuận

Thứ bảy 11-05-1991

Lên đầu trang