AI BIẾT MÌNH LÀ NGƯỜI ĐƯỢC CHÚA YÊU MỚI LÀM CHỨNG CHO NGÀI

12/26/2012 9:18:22 PM
NGÀY 27 THÁNG 12 THÁNH GIOAN TÔNG ĐỒ - Lễ Kính

Ga20_2-8.jpg 

Lời Chúa: Ga 20,2-8

2 Sáng sớm ngày Phục Sinh, bà Ma-ri-a Mác-đa-la chạy đi gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu." 3 Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 4 Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước.5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào.6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó,7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi.8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.

-----

Bà Maria Madalêna ý thức mình là người tội lỗi, nên ăn năn sám hối, và tìm đến với Đức Giêsu, bà liền được Ngài trừ bảy quỷ xuất khỏi. Từ bấy giờ bà theo Đức Giêsu và dùng tiền của giúp Ngài cũng như các môn đệ đi truyền giáo (x Lc 7,36 - 8,3) ; bà lại rất can đảm trung tín theo Thầy Giêsu cả lúc Thầy bị chết treo trên thập giá, để chia sẻ nỗi đau khổ với Thầy (x Ga 19,25) ; và vào ngày thứ nhất trong tuần khi trời còn tối, bà đã vội chạy ra mộ Đức Giêsu để xức dầu thơm trên thi thể Ngài, và bà đã được phúc gặp Thầy Giêsu Phục Sinh đầu tiên, rồi theo lệnh Thầy, bà trở về thành báo Tin Mừng Phục Sinh cho các Tông Đồ để các ông rao truyền cho mọi người (x Ga 20,2 : Tin Mừng).

Bà Maria Madalena đưa Tin Mừng Phục Sinh cho “người môn đệ Đức Giêsu thương mến”, ông này chạy ra mộ nhanh hơn thủ lãnh Phêrô, ông tới mộ trước nhưng không vào, ông đã chứng kiến xác Thầy không còn trong mộ nữa, đúng lời bà Maria Madalena đã báo cho biết. Ông đã thấy và ông tin (x Ga 20,2-8 : Tin Mừng). Ta lưu ý điều ông Gioan ghi nhận : “Tôi đã thấy và tôi tin”. Nói như thế thật là vô lý, vì ai đã thấy mà còn nói là tin ? Tin là chấp nhận điều không thấy, nhờ uy tín người khác nói cho biết. Vì thế không ai nói “tôi tin điều tôi đã thấy”.Ông Gioan nói như vậy có ý đề cao Lời Thầy Giêsu đã nói : “Phúc cho ai không thấy mà tin” (Ga 20,29b). Nghĩa là người nào không thấy Chúa sống lại mà vẫn tin, nhờ lời các Tông Đồ rao giảng, để rồi lại tích cực cùng với các Tông Đồ đi loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho đồng loại, để ai không thấy mà tin thì có phúc hơn người tin vì trông thấy! Thế mà các chú lính gác mộ Đức Giêsu là những kẻ đầu tiên chứng kiến Ngài sống lại, họ liền chạy về thành báo cho mọi người, nhưng các thượng tế đã đút tiền cho chúng để nói dối :“Đang đêm chúng tôi đang ngủ, thì môn đệ của ông Giêsu đến trộm xác” (Mt 28,11-15). Kinh Thánh gắt gao kết án những kẻ nói dối : “Nơi con người, nói dối là điều đê tiện xấu xa, kẻ dốt nát cứ luôn mồm nói dối. Trộm cắp còn đỡ hơn nói dối, nhưng cả hai đều chuốc lấy hư vong. Kẻ quen nói dối là kẻ vô liêm sỉ, nỗi nhục không bao giờ rời xa nó” (Hc 20,24-26).

Vậy người nào nhận biết mình được Chúa Giêsu đã thay thế trái tim chai đá bằng con tim biết yêu thương của Ngài (x Pl 2,5), thì cho dù điều xin Chúa mà Ngài không cho, vẫn luôn cảm thấy mình là người được Chúa yêu, và nhờ tình yêu Đức Kitô thúc bách, mới có khả năng làm chứng cho Chúa Giêsu Phục Sinh. Thực vậy, ông Giacôbê và ông Gioan đã từng mong ước được quyền cao chức cả (x Mt 20,20t), mà xem ra Thầy Giêsu không đáp ứng, vì ngay quyền làm thủ lãnh Nhóm Mười Hai, Thầy lại trao cho ông Phêrô (x Mt 16,19). Bởi thế trong Tin Mừng Gioan, ông viết sáu lần tỏ ra “kênh” với thủ lãnh Phêrô, nhằm kích thích người thủ lãnh hãy bắt chước tình yêu mến Chúa đã dành cho ông, để ai cũng phải cố gắng sống vươn lên:

- Lần I : Ông Phêrô là người đứng đầu Nhóm Mười Hai mà không biết kẻ nào có ác ý nộp Thầy, phải nhờ đến người môn đệ Chúa yêu đang nằm sát ngực Thầy hỏi giúp xem …! (x Ga 13,24) : Ông Phêrô thua ông Gioan 1-0.


-
Lần II : Lúc Thầy bị xử án, ông Gioan, người môn đệ Chúa yêu đã có mặt trong phiên tòa, còn ông Phêrô nghe ngóng ông Gioan đến dự phiền tòa mà vẫn không bị ai làm phiền, lúc đó ông Phêrô mới dám đến, thì cổng tòa án đã đóng, ông phải làm hiệu cho Gioan, người môn đệ Chúa yêu nói với người giữ cổng mở cho ông vào ! (x Ga 18,12-16) : Ông Phêrô thua ông Gioan 2-0.


-
Lần III : Sáng ngày thứ nhất trong tuần, hai ông Phêrô và Gioan, người môn đệ Chúa yêu, cùng chạy ra mộ Đức Giêsu. Nhưng ông Gioan, chạy nhanh hơn ông Phêrô ! (x Ga 20, 3-4) : Ông Phêrô thua ông Gioan 3-0.


-
Lần IV : Ông Gioan, người môn đệ Chúa yêu tới mộ trước, nhưng ông không vào, vì muốn tôn trọng quyền thủ lãnh của ông Phêrô và ông cũng không muốn làm mất đi giá trị lời chứng xác thực của hai người (x Ga 8,17). Thế mà khi ông Phêrô vào mộ, thấy vải liệm xác Đức Giêsu được xếp lại ngay ngắn cùng với dải băng, ông vẫn chưa nói lên điều ông đã thấy “Thầy đã sống lại”, thua xa ông Gioan, người môn đệ Chúa yêu nói : “
Tôi đã thấy và tôi đã tin !”(x Ga 20,6-8) : Ông Phêrô thua ông Gioan 4-0.


-
Lần V : Sau khi Đức Giêsu đã đánh gục tử thần, Ngài sống lại trong vinh quang. Ngài nhìn thấy các môn đệ ra biển đánh cá suốt đêm mà không bắt được con nào! Lúc đó Ngài đứng trên bờ biển bảo ông Phêrô thả lưới bên phải thuyền, và ông bắt được mẻ cá nhiều đến nỗi không sao kéo lên được, thế mà ông Phêrô vẫn chưa nhận ra Thầy, nhờ người môn đệ Chúa yêu nói : “
Chúa đó !” Lúc ấy ông Phêrô mới nhận ra Thầy Giêsu,vì ông đang ở trần nên quấn khăn vào mình nhảy tùm xuống biển bơi vào bờ để gặp Thầy (x Ga 21,7t) : Ông Phêrô thua ông Gioan 5-0.


-
Lần VI : Dù quyền chức Đức Giêsu không ban cho ông Gioan, nhưng ông Gioan luôn nhận ra mình là người được Chúa yêu. Nhờ vậy mà đời ông không phải khổ, không phải chết đổ máu như thủ lãnh Phêrô bị đóng đinh ngược chúc đầu xuống đất, đến nỗi có lời đồn là ông Gioan không phải chết ! (x Ga 21,23). Đúng ra ông không bị chết đổ máu như các Tông Đồ kia, mà ông chết già khi bị đày ra đảo Patmos. Ngày nay trên đảo nhỏ hẹp này : dài 12,5 km, rộng 9,5 km, người ta đếm được tới 365 Nhà Thờ kính thánh nhân : Ông Phêrô thua ông Gioan 6-0.

Những chứng từ trên cho ta hiểu điều ông Gioan muốn nói với thủ lãnh : Dù tôi không được Thầy trao quyền lãnh đạo, nhưng tôi vẫn là người được Chúa yêu. Chính nhờ tình yêu Đức Giêsu thúc bách mà tôi có những việc làm hơn nhiều người khác! Điều này đòi các thủ lãnh không được thua kém tinh thần sốt sắng, mau lẹ của ông Gioan, mới xứng đáng đi truyền bá Tin Mừng Phục Sinh!

Sở dĩ ông Gioan có được Đức Tin xác thực là vì ông đã tận dụng hết mọi khả năng, mọi điều kiện Chúa cho để đào sâu Lời Chúa, làm thăng tiến Đức Tin thật vững chắc hầu loan báo Tin Mừng với cả tâm hồn đầy xác tín, như ông đã nói : “Điều chúng tôi đã được tai nghe, điều chúng tôi đã nhìn tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời hằng sống” (1Ga 1,1: Bài đọc).

Ông Gioan nói như thế là có ý nhấn mạnh : Tin Mừng về sự sống chúng tôi loan báo cho anh em rất xác thực, vì chúng tôi đã tận dụng mọi khả năng Chúa cho để tìm hiểu Đức Tin. Làm người bình thường ai cũng được Chúa cho ba cơ năng để đón nhận đối tượng : tai để nghe, mắt để nhìn, tay để nắm bắt. Nhưng ba cơ năng ấy : tai nghe thì dở nhất ; mắt thấy thì rõ hơn ; đặc biệt tay nắm bắt mới đón nhận đối tượng cách chính xác và đầy đủ. Thí dụ : Tôi nghe tiếng “vù”, tôi không biết vật gì vụt qua, khiến tôi đưa mắt nhìn, nhưng tôi vẫn chưa xác định được nó là cái gì, trừ khi tôi chộp được nó! Như thế, chắc chắn ông Gioan muốn động viên các tín hữu, nhất là những người giàu có, tài ba, chức quyền phải là người biết ơn Chúa hơn cả, yêu Chúa nhiều nhất, hơn người bần cùng, già nua, bệnh tật ! Nếu người giàu của, giàu trí thức, mà hằng ngày đến Nhà Thờ tham dự Thánh Lễ, học hỏi Giáo Lý, thì chắc chắn họ đón nhận đầy đủ Giáo Lý về Thiên Chúa hơn người tầm thường ! Nhưng thực tế, vẫn ngược lại !?

Ta biết rằng, sau khi Đức Giêsu phục sinh, Ngài chỉ muốn tỏ mình ra cho những người mau mắn đến dự tiệc Thánh Thể. Chính vì vậy mà ông Phêrô nói : “Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người chỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường, không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại” (Cv 10,40-41).


Nhờ được kết hợp với Chúa Giêsu Phục Sinh qua Bí tích Thánh Thể, ta mới có khả năng nối dài và mở rộng con đường truyền giáo của Đức Giêsu đã khởi xướng. Chính vì vậy mà tác giả sách Công Vụ nói tiếp : “
Chúa Giêsu Phục Sinh đã hiện ra cho những người đã từ Galilê lên Giêsusalem với Ngài, những người này hiện là chứng nhân của Ngài trước mặt toàn dân” (Cv 13,31).


Vậy chỉ những ai mau mắn sốt sắng dự tiệc Thánh Thể cách trọn vẹn : NGHE – NHÌN – RỜ là lãnh đủ về Đức Tin, thì chắc chắn người ấy bất cứ làm gì đều có ý hướng tôn vinh Thiên Chúa. Đó mới thực là “
người công chính vui mừng đứng trước nhan Chúa” (Tv 97/96,12a : Đáp ca), để cùng với Hội Thánh ca ngợi Thiên Chúa : “Lạy Thiên Chúa, chúng con ca ngợi hát mừng, tuyên xưng Ngài là Đức Chúa. Lạy Chúa, bậc Tông Đồ đồng thanh ca ngợi Chúa” (Tung Hô Tin Mừng).


THUỘC LÒNG

Anh em hãy tìm kiếm những điều thuộc thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa (Cl 3,1).


Lm. Giuse Đinh Quang Thịnh

Lên đầu trang